Con trai có hiếu mỗi tháng kiếm được 30 triệu thì gửi về cho mẹ 25 triệu, đến lúc lấy vợ rồi vẫn gửi về đều…

Con trai có hiếu mỗi tháng kiếm được 30 triệu thì gửi về cho mẹ 25 triệu, đến lúc lấy vợ rồi vẫn gửi về đều…1

Nhà tôi có 2 anh em trai. Anh tôi học hành giỏi giang, ra trường thì ở lại thành phố lập nghiệp. Anh là niềm tự hào của mẹ tôi.

Bố tôi mất sớm, một mình mẹ vất vả nuôi tôi và anh ăn học thành người. Bản thân tôi không có tài nên chỉ học hết cao đẳng ở quê, rồi đi làm một công việc bình thường. Anh tôi làm ở công ty nước ngoài lương rất cao, làng trên xóm ai cũng xuýt xoa ngưỡng mộ mẹ tôi có cậu con trai hết ý.

Từ khi ra trường đi làm kiếm được tiền, tháng nào cũng vậy, sau khi trừ đi tiền chi tiêu sinh hoạt thì anh đều gửi lương về cho mẹ giữ. Bà chỉ có mình anh, mai sau vẫn là của anh hết, đi đâu mà thiệt.

Anh rất tiết kiệm, lương 30 triệu mà tháng nào cũng gửi về cho mẹ ít nhất 25 triệu. Nhờ thế mẹ tôi sửa được nhà, mua sắm các vật dụng hiện đại, đắt tiền. Cuộc đời bà đã khó khăn khổ cực, may nhờ có con trai mới được đổi đời.

 

Mẹ biết chuyện, tức quá mới gọi con dâu về răn dạy. (Ảnh minh họa)

Nhưng cũng chỉ được vài năm thì anh cưới vợ. Sau khi kết hôn, anh chỉ gửi cho mẹ 20 triệu, còn lại giữ chi tiêu, giao lưu bạn bè và đưa cho chị dâu tiền sinh hoạt phí. Mẹ tôi già yếu, trên thành phố anh chị vẫn ở trọ chật chội nên mẹ không lên thăm con trai bao giờ. Được nghỉ làm thì anh đưa vợ con về chơi với mẹ mà thôi. Khi nào anh mua được nhà sẽ đón bà lên sống cùng.

Cũng có mấy lần anh tôi úp mở rằng chị dâu không hài lòng với việc chồng gửi tiền lương cho mẹ. Mẹ biết chuyện, tức quá mới gọi con dâu về răn dạy. Bà nói thẳng vợ chỉ như cái áo, hôm nay mặc mai có thể thay. Nhưng mẹ thì chỉ có một trên đời không ai thay thế được. Vợ có thể phản bội chồng nhưng mẹ thì không bao giờ. Từ ấy chị dâu mới không nhắc gì tới chuyện tiền lương của chồng nữa. Anh chị chia đôi chi phí sinh hoạt mỗi tháng, vậy là công bằng và rõ ràng.

Vậy nhưng cho đến hôm vừa rồi là nửa năm trời mà anh tôi chưa gửi tiền về cho mẹ. Ban đầu thì anh bảo công ty chậm lương do tình hình dịch bệnh. Nhưng chậm gì mà chậm tới nửa năm. Mẹ hỏi có phải anh đưa cho vợ không thì anh kiên quyết phủ nhận.

Hôm vừa rồi mẹ không kiên nhẫn nổi nữa, quyết định lên thành phố thăm con trai và hỏi han mọi việc cho ra nhẽ. Bà vừa xuất hiện ở cửa, chị dâu rất bất ngờ nhưng nhanh chóng buông một câu: “Cuối cùng thì bà cũng lên rồi, nếu không con đang định điện về thông báo cho bà đây”.

Nói rồi chị dẫn mẹ vào phòng của anh trai. Khi nhìn thấy anh tôi ngồi trên chiếc xe lăn thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, mẹ tối sầm mặt ngất đi ngay lập tức. Ai biết được anh bị tai nạn nặng nhưng giấu không cho mẹ biết. Nửa năm qua, một mình chị dâu chăm sóc anh, làm theo yêu cầu của anh là không thông báo cho mẹ chồng. Giờ anh thành người tàn tật, đến tự vệ sinh cá nhân cũng không thể làm được, chuyện ra ngoài kiếm tiền lại càng đừng nhắc tới.

 

Mẹ tôi tức đến tím mặt, quát hỏi chị tình nghĩa vợ chồng mấy năm mà chị nói như vậy à? (Ảnh minh họa)

“Bà lên đón anh ấy về quê chăm sóc đi, con còn nuôi con nhỏ không thể nuôi thêm cả chồng ốm bệnh nữa đâu”, chị dâu lạnh nhạt bảo với mẹ chồng. Mẹ tôi tức đến tím mặt, quát hỏi chị tình nghĩa vợ chồng mấy năm mà chị nói như vậy à? Nhưng chị dâu cười nhạt nhắc lại cho mẹ tôi chính lời của bà khi xưa:

“Vợ chồng chỉ như manh áo thôi mẹ ạ, mặc được ngày nào hay ngày đó, không mặc nữa thì vứt đi. Chồng con trước đây như khách trọ trong nhà, mỗi tháng chia đôi tiền sinh hoạt, còn lại vợ con ra sao không quan tâm. Hết giờ làm là tụ tập bạn bè chơi bời, cũng chẳng quan tâm gì đến con nhỏ. Vậy tình nghĩa vợ chồng, tình cảm cha con có đâu mà bà hỏi?”. Chị dâu còn hùng hồn tuyên bố nửa năm qua chị chăm sóc chồng là hết tình vẹn nghĩa rồi. Giờ chị phải đi làm lấy tiền nuôi con, cũng là cháu mẹ tôi.

Nói rồi chị dọn đồ đưa con sang chỗ ở mới đã tìm thuê được. Mẹ tôi ôm anh trai khóc cạn nước mắt, chẳng còn cách nào bà đành đưa anh về quê. Giá kể khi trước anh đối xử với chị dâu tử tế hơn thì bây giờ hoạn nạn vẫn còn có vợ con bên cạnh

Em mới cưới chồng được 1 năm mà chồng em bắt em phải sống cùng BỐ MẸ CHỒNG,em không đồng ý ,nên đòi ly hôn…

Em mới cưới chồng được 1 năm mà chồng em bắt em phải sống cùng BỐ MẸ CHỒNG,em không đồng ý ,nên đòi ly hôn. Ai ngờ vừa ly hôn mới biết chồng là tỷ phú có 349 tỷ, 18 cửa hàng thời trang, bất ngờ hơn nữa là số tiền từ đâu mà chồng có được….

Mai và Trung kết hôn khi cả hai vừa ngoài 20 tuổi. Trung làm nhân viên văn phòng, thu nhập trung bình, còn Mai bán hàng cho một shop thời trang nhỏ. Cuộc sống tuy không dư dả nhưng khá yên ổn. Họ thuê một căn chung cư nhỏ ở ngoại thành để tiết kiệm chi phí.

Sau một năm chung sống, Trung bắt đầu ngỏ ý muốn Mai cùng anh chuyển về sống chung với bố mẹ. “Bố mẹ anh đã lớn tuổi, anh muốn tiện chăm sóc,” Trung nói. Nhưng Mai kiên quyết từ chối. “Sống chung sẽ mâu thuẫn, chẳng mấy mà cãi nhau thôi,” cô phản bác.

Mâu thuẫn ngày càng lớn khi Trung cho rằng Mai ích kỷ, không nghĩ cho gia đình. Mai lại nghĩ Trung gia trưởng, muốn áp đặt cô vào khuôn mẫu con dâu truyền thống. Cuối cùng, họ quyết định ly hôn trong sự tiếc nuối của cả hai bên gia đình. Mai chuyển về nhà mẹ đẻ, còn Trung dọn đến sống với bố mẹ.

Gói kỳ nghỉ gia đình

Em chồng mới cưới, mẹ chồng đã bảo vợ chồng tôi cho em 200 triệu

Sau ly hôn, Mai quay lại cuộc sống độc thân và tập trung vào công việc. Một ngày, cô vô tình gặp Lan, bạn chung của cả hai vợ chồng cũ, tại một quán cà phê. Trong cuộc trò chuyện, Lan nhắc đến Trung với vẻ mặt lấp lửng:

Ưu đãi tai nghe tốt nhất

“Cậu biết gì chưa? Trung giờ giàu lắm, nghe đâu mua liền mấy căn nhà phố trung tâm đấy!”

Mai ngạc nhiên: “Cậu đùa à? Trung làm gì có tiền, ngày trước lương anh ấy chỉ đủ sống thôi mà.”

Lan cười: “Tớ cũng không rõ chi tiết, nhưng nghe nói anh ấy quản lý cả chuỗi cửa hàng thời trang lớn. Cậu không biết à?”

Mai rơi vào trạng thái bối rối. “Sao có thể như vậy? Chẳng lẽ anh ta trúng số?” Cô quyết định tự mình tìm hiểu.

Mai bắt đầu tìm kiếm thông tin và phát hiện Trung đang sở hữu một chuỗi 18 cửa hàng thời trang cao cấp tại thành phố. Không chỉ vậy, anh còn được báo chí gọi là “tỷ phú trẻ tuổi kín tiếng”, với tổng tài sản lên đến hàng trăm tỷ đồng. Thậm chí, ngôi nhà ngoại thành mà Trung từng muốn cô dọn về sống chung hóa ra là một biệt thự sang trọng, đầy đủ tiện nghi.

Mai không tin vào mắt mình. Những câu hỏi cứ liên tục xuất hiện trong đầu cô: “Sao anh ấy lại giấu mình? Số tiền ấy từ đâu mà có?”

Quyết tâm tìm câu trả lời, Mai liên hệ Trung với lý do muốn xin một số giấy tờ ly hôn còn sót lại. Khi gặp, cô không thể che giấu sự tò mò:

“Tôi nghe nói anh sở hữu chuỗi cửa hàng lớn. Sao trước đây anh không nói gì với tôi?”

Trung thở dài, ánh mắt trầm tư. “Anh không muốn chuyện tiền bạc ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta. Khi yêu, anh chỉ muốn biết em có yêu anh thật lòng hay không, chứ không phải yêu vì tài sản.

Món quà ý nghĩa nhất cho người thân yêu

Anh tiếp tục kể, gia đình anh là chủ sở hữu chuỗi cửa hàng thời trang nổi tiếng từ trước khi anh sinh ra. Tuy nhiên, bố mẹ Trung luôn sống giản dị và không phô trương. Sau khi cưới Mai, Trung đã được chuyển giao quyền quản lý chuỗi cửa hàng này, nhưng anh cố tình giấu nhẹm để thử lòng vợ.

“Anh muốn chúng ta sống như những cặp đôi bình thường, tự lập và không dựa dẫm vào tài sản gia đình. Nhưng có lẽ anh đã sai…” Trung nói, ánh mắt đầy tiếc nuối.

Mai rời đi với một cảm giác hỗn độn. Cô nhận ra mình đã đánh mất một người chồng yêu thương mình thật lòng. Nếu cô bớt cố chấp, lắng nghe Trung hơn, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Sau hôm đó, Mai không còn liên lạc với Trung nữa. Cô nghe nói anh vẫn sống một mình, tập trung vào công việc và chăm sóc bố mẹ. Còn cô, mỗi khi nghĩ đến cuộc hôn nhân đã qua, lại cảm thấy trái tim nhói đau.

Câu chuyện của Mai là bài học về sự thấu hiểu và tin tưởng trong hôn nhân. Đôi khi, những điều chúng ta từ chối có thể lại chính là những điều quý giá nhất mà ta mãi mãi không thể tìm lại.

Yêu đương với cậu trai trẻ mới ra trường kém mình gần 30t, tôi hạnh phúc ở với tình trẻ được nửa năm. Một ngày, cậu ấy nói muốn dẫn tôi về nhà ra mắt

Yêu đương với cậu trai trẻ mới ra trường kém mình gần 30t, tôi hạnh phúc ở với tình trẻ được nửa năm. Một ngày, cậu ấy nói muốn dẫn tôi về nhà ra mắt

Có thể là hình ảnh về 2 người

Sống già nhân già nhân ngãi non vợ chồng với Thành được hơn nửa năm, thì Thành thủ thỉ rằng Thành muốn công khai tình yêu của chúng tôi với bố mẹ đôi bên để có thể cùng nhau đi đến hạnh phúc trọn đời.

Mẹ tôi kể rằng từ ngày bé tý tôi đã biểu hiện tính tình khác với những bạn gái cùng tuổi. Tôi không chơi búp bê mà chỉ thích bày biện các món đồ lặt vặt rồi tưởng tượng cảnh đi chợ, mua mua, bán bán. Có lẽ sự đam mê ấy đeo bám cho đến ngày tôi thi trượt đại học, để có cớ xin bố mẹ cho tôi lên chợ đường biên tự lập nuôi thân.

Bố mẹ ủng hộ bằng cách cho một số vốn để tôi thuê một cửa hàng nhỏ và cất hàng quần áo may mặc sẵn. Vốn có tuổi trẻ, lại nhanh nhạy trong nắm bắt thị hiếu của khách hàng nên các mẫu thời trang tôi chọn lựa kinh doanh đều thu hút được người tiêu dùng.

Tích tiểu thành đại, sau 7 năm miệt mài lao động tôi đã thay cái cửa hàng chật hẹp thành một cửa hàng rộng rãi. Không những bán lẻ mà tôi còn đổ buôn cho thương lái mang hàng về xuôi, nên thu nhập rất tốt. Một mình không kham nổi việc kinh doanh nên tôi tuyển thêm người làm. Tiêu chí chọn nhân viên của tôi là chỉ thuê người trung tuổi, bởi họ điềm tĩnh và có kinh nghiệm bán hàng, chỉn chu trong việc quản lý tài sản cho chủ và luôn ngăn nắp, sạch sẽ…

Nhưng không may vào thời vụ bận rộn nhất trong năm là dịp tết, thì một chú trong đội bốc xếp bị tai nạn giao thông phải nghỉ việc. Tôi đành bỏ quy định tuyển người trung tuổi để chấp nhận thuê một thanh niên từ dưới xuôi lên. Cậu trai tên Thành, 25 tuổi, khỏe mạnh cường tráng với vóc dáng cao ráo, nước da bánh mật, đôi mắt ấn tượng và nụ cười dễ mến.

Thành khiến tôi hài lòng ngay hôm đầu nhận việc. Cậu trai chẳng nề hà nặng nhọc, vất vả để hoàn thành gọn gàng nhanh chóng công việc được giao. Từ đồng cảnh do xa quê, xa người thân, tôi và Thành trở nên đồng cảm, gần gũi. Thỉnh thoảng do khối lượng hàng lớn, lại quá giờ cơm, tôi chủ động giữ Thành ở lại dùng bữa cùng tôi.

Có thể là hình ảnh về 2 người

Một chiều muộn bị ngộ độc thực phẩm, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi kiệt sức. Tôi chỉ kịp thều thào gọi điện cho Thành rồi lả đi vì mệt. Khi tỉnh lại thì tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện, ngồi cạnh tôi là Thành với ánh mắt đầy lo lắng, xót xa.

Tôi thực sự cảm động khi biết Thành đã thức trắng đêm để dõi theo từng giọt thuốc truyền cho tôi. Sau khi bình phục trở về cửa hàng, Thành không ngại điều tiếng mà đi chợ, đi mua thực phẩm bổ dưỡng, tự tay nấu cơm rồi kiên nhẫn dỗ dành tôi ráng ăn để có sức khỏe…

Rồi cái gì đến phải đến, tôi và Thành cùng cảm nhận không thể sống thiếu nhau. Ban ngày Thành vẫn là người làm thuê, nhưng ban đêm Thành là tình trẻ của tôi. Tôi không tiếc Thành bất cứ thứ gì, từ xe máy đời mới, thời trang hợp mốt đến tiền để Thành tiêu xài xả láng.

Sống già nhân già nhân ngãi non vợ chồng với Thành được hơn nửa năm, thì Thành thủ thỉ rằng Thành muốn công khai tình yêu của chúng tôi với bố mẹ đôi bên để có thể cùng nhau đi đến hạnh phúc trọn đời. Tôi hạnh phúc lắm, nghĩ mình đã bước vào tuổi 29 cũng không còn trẻ trung gì nữa mà kén chọn. Tôi chủ động đưa cho Thành một số tiền lớn để Thành về quê sửa sang nhà cửa của bố mẹ cho đàng hoàng, trước khi đón tôi về ra mắt nhà trai.

Thế mà Thành một đi không trở lại vớMột chiều muộn bị ngộ độc thực phẩm, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi kiệt sức. Tôi chỉ kịp thều thào gọi điện cho Thành rồi lả đi vì mệt. Khi tỉnh lại thì tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện, ngồi cạnh tôi là Thành với ánh mắt đầy lo lắng, xót xa.

Tôi thực sự cảm động khi biết Thành đã thức trắng đêm để dõi theo từng giọt thuốc truyền cho tôi. Sau khi bình phục trở về cửa hàng, Thành không ngại điều tiếng mà đi chợ, đi mua thực phẩm bổ dưỡng, tự tay nấu cơm rồi kiên nhẫn dỗ dành tôi ráng ăn để có sức khỏe…

Rồi cái gì đến phải đến, tôi và Thành cùng cảm nhận không thể sống thiếu nhau. Ban ngày Thành vẫn là người làm thuê, nhưng ban đêm Thành là tình trẻ của tôi. Tôi không tiếc Thành bất cứ thứ gì, từ xe máy đời mới, thời trang hợp mốt đến tiền để Thành tiêu xài xả láng.

Sống già nhân già nhân ngãi non vợ chồng với Thành được hơn nửa năm, thì Thành thủ thỉ rằng Thành muốn công khai tình yêu của chúng tôi với bố mẹ đôi bên để có thể cùng nhau đi đến hạnh phúc trọn đời. Tôi hạnh phúc lắm, nghĩ mình đã bước vào tuổi 29 cũng không còn trẻ trung gì nữa mà kén chọn. Tôi chủ động đưa cho Thành một số tiền lớn để Thành về quê sửa sang nhà cửa của bố mẹ cho đàng hoàng, trước khi đón tôi về ra mắt nhà trai.

Thế mà Thành một đi không trở lại với tất cả tài sản tôi đã sắm cho Thành, cùng số tiền mồ hôi nước mắt sau hơn chục năm chắt chiu dành dụm buôn bán của tôi. Tôi đau khổ, bấn loạn vì ngoài số điện thoại không liên lạc được của Thành thì tôi chẳng biết phải tìm Thành ở đâu…i tất cả tài sản tôi đã sắm cho Thành, cùng số tiền mồ hôi nước mắt sau hơn chục năm chắt chiu dành dụm buôn bán của tôi. Tôi đau khổ, bấn loạn vì ngoài số điện thoại không liên lạc được của Thành thì tôi chẳng biết phải tìm Thành ở đâu…

Vì sao 10 năm chưa làm xong 4 tuyến đường ở Thủ Thiêm?

z6246903895941_7fd86beed349662b44b7d45f4ee26b3e

Một thập kỷ đã trôi qua kể từ khi khởi công, 4 tuyến đường hơn 8.200 tỷ đồng tại khu đô thị mới Thủ Thiêm ở TP.HCM vẫn dang dở.

Khu đô thị mới Thủ Thiêm là dự án phát triển đô thị lớn tại TP.HCM, được định hướng trở thành trung tâm tài chính, thương mại, dịch vụ của thành phố và khu vực. Nằm ở phía Đông thành phố và được mệnh danh “tấc đất tấc vàng”, các công trình giao thông tại đây được đầu tư bài bản.

Tuy nhiên, hơn 10 năm qua, 4 tuyến đường trong khu đô thị Thủ Thiêm gồm Trần Bạch Đằng (R1), Tố Hữu (R2), Nguyễn Thiện Thành (R3), Bùi Thiện Ngộ (R4) vẫn dở dang vì vướng mặt bằng.

Vì sao 10 năm chưa làm xong 4 tuyến đường ở Thủ Thiêm?- Ảnh 3.

Theo ghi nhận, các tuyến đường này hiện bị rào chắn hoặc bỏ hoang, nhiều khu vực thành nơi chăn thả gia súc.

Vì sao 10 năm chưa làm xong 4 tuyến đường ở Thủ Thiêm?- Ảnh 7.

Đường Trần Bạch Đằng dài khoảng 3,4km, kéo dài từ giao lộ Tố Hữu – Nguyễn Thiện Thành đến bùng binh Lương Định Của – Trần Não, được xây dựng với quy mô mặt cắt ngang 55m, 6 làn xe. Hiện, tuyến đường chưa được đưa vào khai thác, trở thành nơi thả bò.

Tuyến đường được xây dựng khang trang nhưng vẫn còn vướng một số đoạn. Đó là đoạn kết nối với đường Trần Não, qua khu biệt thự Lan Anh và một đoạn ở đại lộ vòng cung chưa hoàn tất. Vì dang dở, tuyến đường này bị chặn ở đầu (đoạn giao với đường Tố Hữu), mặc cho cỏ dại mọc um tùm.

Vì sao 10 năm chưa làm xong 4 tuyến đường ở Thủ Thiêm?- Ảnh 11.

Tương tự, đường Tố Hữu (R2) dài 3km, mặt cắt ngang 29,2m, quy mô 4 làn xe kết nối từ đường Trần Não (TP Thủ Đức) đến khu phức hợp thể thao – giải trí thuộc khu đô thị mới Thủ Thiêm. Tuyến đường gần như hoàn thiện, các phương tiện có thể lưu thông. Tuy nhiên, đoạn gần vòng xoay Trần Não – Lương Định Của vẫn còn vướng mặt bằng nên chưa xong, phương tiện phải đi đường vòng.

Ngoài ra, đường Nguyễn Thiện Thành (R3) dài 3km, mặt cắt ngang 28,1m chạy dọc bờ sông Sài Gòn cũng gần hoàn thiện. Đường này còn một đoạn từ nhà thờ Thủ Thiêm đến hầm Thủ Thiêm chưa làm xong. Đường Bùi Thiện Ngộ (R4) dài 2,5km, nối từ Nguyễn Thiện Thành qua khu đô thị Sala đến đại lộ Mai Chí Thọ đang bị rào chắn ở đoạn giao đường Tố Hữu.

Vì sao 10 năm chưa làm xong 4 tuyến đường ở Thủ Thiêm?- Ảnh 13.

Trong ảnh, xe du lịch đậu san sát trên đường Tố Hữu, gần giao lộ Tố Hữu – Trần Bạch Đằng.

Bà Nguyễn Thị Hà (ngụ TP Thủ Đức, buôn bán dạo) cho hay, khu vực này rất đẹp, sầm uất, nhưng nhiều tuyến đường dang dở và bị rào chắn. “Tôi thấy rất lãng phí, đường rộng và đẹp nhưng bị bỏ hoang nhiều năm nay”, bà Hà nói.

Ông Trần Thanh Phong, Phó Trưởng Ban Bồi thường Giải phóng mặt bằng TP Thủ Đức cho biết, 4 tuyến trên đang vướng 9 trường hợp chưa giải phóng mặt bằng vì tranh chấp về ranh giới đất.

TP Thủ Đức đã hoàn thành hồ sơ bồi thường và đang làm việc với các bên liên quan để giải quyết dứt điểm tranh chấp.

Bốn tuyến đường này cũng là một trong 10 dự án trọng điểm đang được Chủ tịch UBND TP.HCM trực tiếp theo dõi, chỉ đạo, nhằm tháo gỡ khó khăn, đẩy nhanh tiến độ, tránh gây lãng phí nguồn lực.

5 năm làm giúp việc cho gia đình giàu có

5 năm làm giúp việc cho gia đình giàu có, tôi chán cảnh lôi thôi ở quê nên bỏ chồng già yếu để làm vợ 2 của ông chủ: Tưởng 1 bước lên tiên ai ngờ 4 tháng sau đã nhận cái kết ê ch1

Dù chồng chỉ chấp nhận ly thân, tôi vẫn dọn đến ở cùng ông chủ; ông ấy thực lòng yêu thương tôi, nhưng không ngờ số phận lại khiến tôi thành kẻ có nhà không thể về.

Tôi 52 tuổi, lấy chồng từ năm 20 tuổi. Con gái lớn của tôi hiện đã có chồng con; con trai út đang là sinh viên đại học năm cuối.

Trước đây, chồng tôi làm chủ một công ty xây dựng nhỏ, nhưng sau đó do liên tục thua lỗ, chủ đầu tư quỵt tiền nên công ty phá sản. Kể từ đó, chồng tôi bê tha rượu chè, không còn tu chí làm ăn, lại còn nợ ngập đầu, không biết bao giờ mới có tiền trả. Nói là có chồng nhưng những năm gần đây tôi sống không khác gì mẹ đơn thân, một mình lo trang trải sinh hoạt gia đình.

Món quà ý nghĩa nhất cho người thân yêu

Nguồn thu nhập chính của gia đình không còn, tôi đành phải lên thành phố giúp việc để có thể nuôi con trai ăn học. May mắn là tôi được một gia đình giàu có nhận vào làm việc. Họ sống ở một khu thượng lưu, nơi có bảo vệ nghiêm ngặt. Mặc dù nói là giúp việc nhưng công việc chính của tôi chỉ là nấu ăn. Việc dọn dẹp đã có công ty dịch vụ cử người đến làm theo tuần.

Gia đình này chỉ có ông chủ nhà tên Nam, hơn tôi 2 tuổi và hai con trai đều chưa vợ. Vợ ông bỏ đi định cư ở nước ngoài từ khi các con còn bé. Gia đình toàn người lớn nên không phải dọn dẹp nhiều. Tôi nấu ăn khá ngon nên rất được lòng ông Nam, món nào tôi nấu ra ông cũng đều ăn hết. Tôi còn giúp ông kiểm tra, đối chứng lại một số giấy tờ sổ sách. Thấy tôi nhanh nhẹn, làm việc gì cũng gọn gàng đâu ra đấy nên ông hay thưởng thêm ngoài khoản tiền lương cố định.

Từ ngày tôi lên thành phố giúp việc, kinh tế gia đình được cải thiện. Tôi vừa chu cấp được cho con trai học đại học, vừa có tiền trang trải những sinh hoạt ở quê. Có điều, khi ngày càng quen với cuộc sống thành phố và sinh hoạt tiện nghi trong gia đình giàu có, lại được ông chủ coi trọng, đối xử tốt, tôi phát sinh cảm giác chán ngán mỗi lần về quê, thấy cảnh nhếch nhác trong nhà và ông chồng nát rượu, gầy gò ốm yếu.

Sau 5 năm làm giúp việc, tôi cảm nhận được ông Nam có tình cảm với mình. Ông cũng từng tỏ tình nhưng tôi từ chối vì biết thân biết phận. Nhưng rồi một hôm, con trai cả ông gặp riêng tôi nói chuyện, muốn tôi ở đây chung sống và chăm sóc cho bố cậu cả đời. Cậu ấy nói nếu tôi ly hôn chồng thì có thể đăng ký kết hôn với ông Nam.

Tôi bị sốc, nhưng không thể không suy nghĩ về đề nghị đó suốt nhiều ngày. Tôi muốn từ bỏ người chồng bê tha ở quê để được làm bà chủ. Suy đi tính lại, từ lâu tôi đã chẳng còn tình cảm gì với chồng, sống được với nhau chừng ấy năm cũng là do trách nhiệm với con cái. Hiện giờ hai con tôi cũng đủ trưởng thành rồi, tôi có thể buông tay.Tôi về nhà nói chuyện với chồng, anh xin tôi đừng bỏ anh, hứa sẽ thay đổi, không uống rượu nữa mà tu chí làm ăn. Nhưng lúc này anh mới hứa cô gắng thì chẳng còn ý nghĩa gì nữa vì lòng tôi đã quyết. Các con cũng khuyên bảo, nhưng tôi nhất định muốn ly hôn. Níu kéo không được, chồng đồng ý ly thân, đề nghị tạm thời chưa đưa đơn ra tòa.

Từ đó, tôi dọn hẳn đến nhà ông Nam ở; gia đình thuê thêm một giúp việc theo giờ nên tôi không phải làm gì nữa. Ông Nam thực lòng yêu thương và tôn trọng tôi. Chúng tôi đã có những ngày vô cùng hạnh phúc.

Tưởng rằng cuộc sống trong mơ ấy sẽ kéo dài mãi mãi nhưng rồi chỉ được 4 tháng thì biến cố ập đến. Ông Nam bị suy hô hấp và đột ngột qua đời. Con trai cả của ông thay bố điều hành công ty, nhưng không hiểu sao chỉ hơn một tháng sau đó, công ty bị điều tra, việc kinh doanh đình trệ.

Sau 49 ngày của bố, hai cậu con trai của ông Nam tỏ ý muốn tôi rời khỏi ngôi nhà của họ. Không còn là giúp việc (hai cậu cũng không cần giúp việc), tôi chẳng còn danh phận gì vì trước đó tôi vẫn là phụ nữ có chồng nên chưa đăng ký kết hôn được với ông Nam. Tôi đành ngậm ngùi ra đi, hiện giờ ở trong một phòng trọ.

Tôi có kể với hai con tôi về hoàn cảnh của mình nhưng chúng tỏ ra không quan tâm, có lẽ vì vẫn hận tôi ham giàu sang phú quý mà bỏ bố chúng.

Hiện giờ tôi trắng tay, có nhà không dám về. Liệu tôi có nên về quê xin chồng cũ tha thứ và làm lại từ đầu hay không? Dù gì chúng tôi vẫn chỉ ly thân, trên giấy tờ vẫn là vợ chồng. Rất mong mọi người cho tôi lời khuyên

Từ vùng sâu vùng xa lên thành phố học, không có tiền đóng học phí tôi quyết định làm nghề một vốn 4 lời.

Từ vùng sâu vùng xa lên thành phố học, không có tiền đóng học phí tôi quyết định làm nghề một vốn 4 lời. Mỗi tháng phục vụ đại gia đủ 25 ngày tôi có 25 triệu phụ cấp chưa kể được ở miễn phí trong chung cư xịn xò. Bỗng đến 1 ngày, đại gia hớt hải chạy về dí cho tôi 1 phong bì rồi đ-uổi tôi đi gấp. Đi được nửa đường, mở phong bì ra tôi choán-g vá-ng vì biết mình đã…

1

Khi nhận được giấy báo trúng tuyển, tôi vừa mừng vừa lo. Số tiền học phí và sinh hoạt phí quá lớn so với hoàn cảnh gia đình. Tôi quyết định không kể với cha mẹ, một mình khăn gói lên thành phố, tự nhủ sẽ làm bất cứ công việc gì để trang trải.

Thành phố hoa lệ nhưng cũng đầy cám dỗ. Tôi lạc lõng giữa dòng người hối hả, và cuộc sống đắt đỏ nhanh chóng đẩy tôi vào cảnh túng quẫn. Một ngày nọ, khi đang phát tờ rơi trước cổng trường, tôi gặp một người phụ nữ tên Linh.

Chị Linh nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi hỏi:

  • Em đang cần việc làm đúng không?
  • Tôi gật đầu. Chị Linh mỉm cười, trao tôi một tấm danh thiếp.
    • Nếu em muốn kiếm tiền nhanh, hãy gọi cho chị.

    Tối hôm đó, tôi lưỡng lự mãi trước khi quyết định gọi điện cho chị Linh. Chị mời tôi đến một quán cà phê sang  trọng để trò chuyện. Chị nói công việc của tôi sẽ là “phục vụ khách VIP,” chủ yếu là tiếp chuyện, làm bạn đồng hành trong các buổi tiệc.

      • Mỗi tháng em có thể kiếm được 25 triệu, chưa kể được ở miễn phí trong một căn hộ cao cấp.
    Món quà ý nghĩa nhất cho người thân yêu

    Nghe số tiền ấy, tôi không thể từ chối. Tôi tự nhủ rằng mình chỉ làm tạm thời, đủ tiền đóng học phí rồi sẽ dừng lại.

    Công việc của tôi không dễ dàng như lời chị Linh nói. Để chiều lòng khách hàng, tôi phải học cách ăn mặc, trang điểm, và nói năng sao cho phù hợp với giới thượng lưu. Có những đêm tôi mệt nhoài sau các buổi tiệc dài, nhưng nghĩ đến số tiền kiếm được, tôi lại tự an ủi bản thân.

  • Trong số những người tôi phục vụ, có một vị khách quen thuộc. Ông tên Minh, là một doanh nhân thành đạt nhưng khá kín tiếng. Ông không giống những người khác – ông ít nói, thường trầm ngâm và có vẻ gì đó ưu tư.
  • Dần dần, tôi được ông Minh ưu ái hơn. Ông thường gọi tôi đến để trò chuyện, không yêu cầu gì ngoài việc lắng nghe những câu chuyện của ông. Có lần, ông hỏi tôi:
    Món quà ý nghĩa nhất cho người thân yêu
    • Em làm công việc này có thấy hối hận không?

    Tôi im lặng. Câu hỏi ấy như một nhát dao cứa vào lòng tôi.

    Một buổi sáng, khi tôi đang dọn dẹp căn hộ, ông Minh bất ngờ xuất hiện. Khuôn mặt ông tái nhợt, mồ hôi lấm tấm trên trán. Ông đưa cho tôi một phong bì, giọng run rẩy:

    • Cầm lấy. Em phải rời khỏi đây ngay lập tức.

    Tôi hoảng hốt:

    • Nhưng… chuyện gì xảy ra?
    • Đừng hỏi gì cả. Cứ đi đi, càng xa càng tốt.

    Tôi không hiểu chuyện gì, nhưng ánh mắt lo lắng của ông khiến tôi không dám chần chừ. Tôi thu dọn đồ đạc, rời khỏi căn hộ  trong tâm trạng hoang mang.

    Đi được nửa đường, tôi mở phong bì ra. Bên trong là một xấp tiền lớn, kèm theo một lá thư ngắn:

    “Em là một cô gái tốt, đừng để cuộc đời cuốn em vào những con đường không lối thoát. Hãy bắt đầu lại từ đầu, sống đúng với ước mơ của mình.”

    Tôi choáng váng. Hóa ra, ông Minh biết rõ những khó khăn và giằng xé trong lòng tôi.

    Tôi dùng số tiền ấy để đóng học phí và thuê một căn phòng trọ nhỏ. Từ bỏ công việc cũ không dễ dàng, nhưng tôi biết mình phải làm thế để không phụ lòng ông Minh.

    Tôi tìm một công việc bán thời gian tại quán cà phê, lương không cao nhưng đủ để sống tạm. Dù cuộc sống khó khăn, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn.

    Những ngày tháng sau đó, tôi tập trung vào việc học. Tôi cũng không quên lời ông Minh: “Sống đúng với ước mơ của mình.”

    Ba năm sau, tôi tốt nghiệp và tìm được một công việc ổn định tại một công ty truyền thông. Một ngày nọ, trong một buổi hội thảo, tôi tình cờ gặp lại ông Minh. Ông trông già hơn trước, nhưng ánh mắt vẫn ấm áp như ngày nào.

    • Em đã làm được rồi, phải không? – Ông mỉm cười.

    Tôi gật đầu, không giấu được xúc động.

    • Tất cả là nhờ ông.

    Ông Minh lắc đầu.

    • Không, đó là nhờ chính em. Em đã chọn con đường đúng đắn.

    Cuộc sống không dễ dàng, nhưng tôi học được rằng, khi chúng ta đủ dũng cảm để rời bỏ những thứ không thuộc về mình, cuộc đời sẽ mở ra những cơ hội mới.

    Ông Minh không chỉ là một vị khách, mà còn là người đã giúp tôi tìm lại chính mình. Tôi không biết giờ ông sống ra sao, nhưng tôi luôn giữ lời dặn của ông trong lòng, như một kim chỉ nam cho những bước đi tiếp theo.

Tôi gái quê, vừa lên thành phố làm quán karaoke đã phải lòng ông chủ 70t

Tôi gái quê, vừa lên thành phố làm quán karaoke đã phải lòng ông chủ 70t đã qua một đời vợ, yêu nhau 1 tuần ông kéo tôi về ở chung để tôi đỡ tiền thuê trọ, hàng đêm chỉ cần ‘tập thể dục’ 1 tiếng là sáng ra tài khoản tingting ngay 100 triệu. Từ ngày quen nhau, tôi sống sướng như bà hoàng, còn được anh hứa hẹn cho một tương lai tươi sáng nhưng hôm về sớm, vừa mở tủ bếp ra lấy đồ nấu cơm thì rợn người khi thấy thứ này rơi ra

1

 Tôi – cô gái quê chân chất, lên thành phố với hy vọng kiếm sống và xây dựng tương lai. Không ngờ, duyên phận lại dẫn tôi vào một mối tình kỳ lạ với ông chủ quán karaoke, người đàn ông 70 tuổi, từng trải qua một đời vợ.

Ông không chỉ cho tôi tình yêu nồng nàn, mà còn mang đến sự giàu sang, đủ đầy. Mỗi đêm “tập thể dục” bên nhau, sáng hôm sau, tài khoản tôi ting ting ngay 100 triệu. Từ ngày dọn về ở chung, tôi không còn lo tiền trọ, không cần làm lụng vất vả, chỉ sống như bà hoàng. Ông hứa hẹn với tôi một tương lai đầy màu hồng: nhà lầu, xe hơi, và cả một gia đình nhỏ ấm áp.

chồng già vợ trẻ, Đọc tin chồng già vợ trẻ mới nhất

Món quà ý nghĩa nhất cho người thân yêu

Hôm đó, tôi về nhà sớm, quyết định làm một bữa tối thật ngon để gây bất ngờ. Trong lúc loay hoay tìm gia vị, tôi mở tủ bếp. Một phong thư cũ kỹ, đã ố màu, rơi xuống chân tôi. Tò mò, tôi nhặt lên và đọc:

**”Anh là đồ tồi…

Ngày chúng ta kết hôn, anh hứa sẽ mang lại cho em hạnh phúc, nhưng tất cả chỉ là dối trá. Anh sống chỉ vì đồng tiền, lợi dụng tình yêu của em để trục lợi. Cuối cùng, khi em không còn gì để anh bòn rút, anh nhẫn tâm đuổi em ra khỏi nhà, mặc em bơ vơ ngoài đời. Hãy nhớ rằng, không ai thoát được luật nhân quả…”**

 

Tôi bàng hoàng. Lá thư được ký tên bởi vợ cũ của ông, nét chữ run rẩy, như chở nặng cả nỗi đau và hận thù.

Từ lúc đó, hình ảnh người đàn ông “hào hoa” trong tôi hoàn toàn sụp đổ. Tôi bắt đầu xâu chuỗi lại những sự việc xung quanh: những món quà đắt tiền mà ông từng khoe không biết từ đâu mà có, những cuộc gọi kỳ lạ ông thường lẩn tránh, và cách ông đối xử với tôi – chỉ như một món đồ để sở hữu.

Tối đó, tôi đối diện với ông:
“Lá thư trong tủ bếp là sao? Anh đã làm gì với người phụ nữ đó?”

Ông khựng lại, ánh mắt đầy vẻ hoang mang, rồi cố gắng phủ nhận. Nhưng sự thật không thể che giấu. Ông thú nhận tất cả: vợ cũ của ông đã từng bị ông đẩy ra đường sau khi bà phá sản. Còn tôi? Chỉ là một “món vui chơi” tạm thời trong chuỗi cuộc đời đầy toan tính của ông.

Sáng hôm sau, tôi rời khỏi căn nhà mà tôi từng xem là thiên đường. Bỏ lại sau lưng những ảo mộng giàu sang, tôi hiểu rằng không có gì là miễn phí. Và những lời hứa ngọt ngào, đôi khi chỉ là vỏ bọc của những dối trá độc ác.

Tôi không trách mình đã yêu nhầm người, nhưng từ đó, tôi quyết tâm sống một cuộc đời do chính mình làm chủ, không phụ thuộc, không chờ đợi phép màu từ ai.

Chở con đi học ngồi trước xe máy có thể bị phạt tiền tới 14 triệu, không muốn m/ấ/t tiền oan cần biết ngay 1 việc

Những ngày qua, mạng xã hội xôn xao trước thông tin về về việc chở trẻ em ngồi phía trước xe máy sẽ bị phạt đến 10 triệu đồng khiến cho nhiều phụ huynh khá hoang mang, lo lắng. Vậy thực hư thế nào?

Chở trẻ em ngồi phía trước xe máy bị phạt 10 triệu: Có đúng không?

Thông tin chở trẻ em ngồi phía trước xe máy sẽ bị phạt 10 triệu đồng xuất phát từ quy định tại Nghị định 168/2024/NĐ-CP. Cụ thể, tại điểm h khoản 9 Điều 7 quy định:

Người điều khiển xe máy sẽ bị phạt phạt tiền từ 08 – 10 triệu đồng nếu ngồi phía sau vòng tay qua người ngồi trước để điều khiển xe, trừ trường hợp chở trẻ em dưới 06 tuổi ngồi phía trước.

Theo quy định tại Điều 1 Luật Trẻ em 2016 thì trẻ em là người dưới 16 tuổi.

Như vậy, chở trẻ em ngồi phía trước xe máy bị phạt 10 triệu đồng là chưa hoàn toàn chính xác.

Căn cứ các quy định trên, phụ huynh được phép chở trẻ em dưới 06 tuổi ngồi phía trước xe máy mà không bị phạt.

Trường hợp chở trẻ em từ 06 tuổi trở lên ngồi phía trước xe máy thì bị phạt từ 08 – 10 triệu đồng. Ngoài ra, còn bị tước quyền sử dụng giấy phép lái xe từ 10 – 12 tháng theo điểm b khoản 12 Điều 7 Nghị định 168/2024/NĐ-CP.

nếu chở trẻ em từ 06 tuổi trở lên ngồi phía trước khi đi xe máy mà gây tai nạn giao thông thì bị phạt tiền từ 10 – 14 triệu đồng và bị trừ 10 điểm giấy phép lái xe theo điểm b khoản 10 và điểm d khoản 13 Điều 7 Nghị định 168/2024/NĐ-CP.

Chở trẻ em ngồi phía trước xe máy bị phạt 10 triệu, đúng không?Chở trẻ em ngồi phía trước xe máy bị phạt 10 triệu: Có đúng không? (Ảnh minh họa)

Mức phạt với các vi phạm về chở trẻ em trên xe ô tô

Dưới đây là các mức phạt với các vi phạm về chở trẻ em trên xe ô tô theo quy định tại Nghị định 168/2024:

STT
Vi phạm
Mức phạt

1
Chở trẻ em dưới 10 tuổi và chiều cao dưới 1,35 mét trên xe ô tô ngồi cùng hàng ghế với người lái xe (trừ loại xe ô tô chỉ có một hàng ghế) hoặc không sử dụng thiết bị an toàn phù hợp cho trẻ em theo quy định.
– 800 – 01 triệu đồng

– Trừ 04 điểm giấy phép lái xe

Theo điểm m khoản 3, điểm b khoản 16 Điều 6 Nghị định 168/2024

2
Điều khiển xe vận tải hành khách theo hợp đồng sử dụng hợp đồng bằng văn bản giấy không có hoặc không mang theo danh sách hành khách theo quy định, chở người không có tên trong danh sách hành khách hoặc vận chuyển không đúng đối tượng theo quy định (đối với xe kinh doanh vận tải hành khách theo hợp đồng vận chuyển trẻ em mầm non, học sinh, sinh viên, cán bộ, công chức, viên chức, công nhân), không có hoặc không mang theo hợp đồng vận tải hoặc có hợp đồng vận tải nhưng không đúng theo quy định.
– 01 – 02 triệu đồng

– Trừ 02 điểm giấy phép lái xe

Theo điểm đ khoản 5, điểm a khoản 10 Điều 20 Nghị định 168/2024

>>>> XEM TIẾP

Bảo hiểm xe máy thu 431 tỷ, bồi thường gần 42 tỷ: Vì sao vẫn bắt buộc mua?

Bảo hiểm xe máy thu 431 tỷ, bồi thường gần 42 tỷ: Vì sao vẫn bắt buộc mua?

Theo Bộ Tài chính, mô tô, xe máy vẫn là nguồn gây tai nạn lớn nhất tại Việt Nam; thời gian tới sẽ tăng cường thanh tra, kiểm tra, xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm quy định về bảo hiểm bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới.

Cử tri nhiều địa phương đề nghị xem xét, điều chỉnh quy định về mua bảo hiểm đối với xe hai bánh theo hướng chuyển sang hình thức tự nguyện, không ép buộc, để đảm bảo quyền lợi của người dân.

Vì trên thực tế, khi xảy ra tai nạn, người dân gặp nhiều khó khăn trong việc thực hiện các thủ tục bảo hiểm, bị công ty bảo hiểm nhũng nhiễu, đưa hàng loạt thủ tục rườm rà, dẫn đến khó được chi trả.

Bảo hiểm xe máy thu 431 tỷ, bồi thường gần 42 tỷ: Vì sao vẫn bắt buộc mua? ảnh 1
6 tháng đầu năm 2024, cả nước chỉ có khoảng 6,5 triệu xe máy tham gia bảo hiểm bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới, chiếm khoảng 9% số lượng xe lưu hành. Ảnh: Đào Phương.

6 tháng đầu năm 2024, cả nước chỉ có khoảng 6,5 triệu xe máy tham gia bảo hiểm bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới, chiếm khoảng 9% số lượng xe lưu hành. Ảnh: Đào Phương

Trả lời vấn đề nêu trên, Bộ Tài chính thông tin: Trên thế giới hiện nay, hầu hết các nước đều áp dụng bảo hiểm bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe ô tô, mô tô, xe máy. Thậm chí có quốc gia áp dụng cả với xe đạp điện, bao gồm cả các nước phát triển có số lượng xe mô tô, xe máy thấp như Mỹ, EU, Nhật Bản, Hàn Quốc, hay các nước đang phát triển có số lượng lớn xe mô tô, xe máy tham gia giao thông như Ấn Độ, Trung Quốc, các nước ASEAN…

Bảo hiểm bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới (gồm cả ô tô, xe máy) được thực hiện tại Việt Nam từ năm 1988 theo Nghị định số 30-HĐBT của Hội đồng Bộ trưởng.

“Hiện nay, mô tô, xe gắn máy vẫn là nguồn phương tiện vận tải cơ giới chủ yếu, và là nguồn gây tai nạn lớn nhất tại Việt Nam, chiếm 63,48%. Thế nhưng 6 tháng đầu năm 2024, cả nước chỉ có khoảng 6,5 triệu xe máy tham gia bảo hiểm bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới, chiếm khoảng 9% số lượng xe lưu hành (tổng số xe máy tại Việt Nam khoảng 72 triệu chiếc)”, Bộ Tài chính nhấn mạnh.

Theo số liệu do các doanh nghiệp bảo hiểm cung cấp, Bộ Tài chính cho hay: 6 tháng đầu năm 2024, doanh thu phí bảo hiểm trách nhiệm dân sự của chủ mô tô, xe gắn máy đạt hơn 431,78 tỷ đồng, chi bồi thường là 41,9 tỷ đồng, dự phòng bồi thường là 35,86 tỷ đồng. Các khoản chi trên chưa tính chi hoa hồng, chi quản lý, chi bán hàng… cũng như trách nhiệm bồi thường phát sinh trong thời gian tới.

Với mức phí bảo hiểm 55.000 đồng hoặc 60.000 đồng, khi không may gây tai nạn đối với người thứ ba về sức khỏe, tính mạng, bảo hiểm sẽ chi trả cho người thứ ba tối đa 150 triệu đồng/người/vụ tai nạn; về tài sản sẽ được bảo hiểm chi trả tối đa 50 triệu đồng/vụ tai nạn.

Nghị định số 67/2023/NĐ-CP ngày 6/9/2023 của Chính phủ đã kế thừa và bổ sung nhiều quy định mới nhằm đơn giản thủ tục bồi thường, đảm bảo quyền lợi của người mua bảo hiểm.

Bộ Tài chính cho biết thời gian tới sẽ tăng cường công tác thanh tra kiểm tra, xử lý nghiêm các trường hợp vi phạm quy định về bảo hiểm bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới.

Chồng cày cuốc xây nhà lầu, mua xế hộp cho vợ đi, trả hết n::ợ. Nhưng lúc chồng vừa đổ bệ::nh thì ngay lập tức vợ để chồng nằm trơ 1 xó còn mình đi c:ặp b::ồ. Thậm chí còn công khai c::ặp k::è với nhau ngoài đường cho mọi người nhìn thấy bàn tán. Người chồng nuốt nước mắt vào trong, bỏ 300 nghìn âm thầm làm 1 việc, tối ấy đi làm về người vợ nhận tin s::ét đá::nh…

Bố mẹ tôi khuyên con trai tha thứ cho vợ, nhưng anh tôi bảo không thể nuốt trôi sự sỉ nhục này.

Hơn 30 năm trước lúc mới cưới, bố mẹ tôi bảo nhau chỉ đẻ 2 đứa thôi cho dễ nuôi. Ai dè lần chửa thứ 2 mẹ tôi lại “vượt kế hoạch”, làm liền một cặp sinh đôi khiến cả họ đều sốc

Tôi chính là đứa chào đời đầu tiên trong cặp sinh đôi. Thằng em trai ra sau tôi 5 phút, mặt mũi giống tôi nhưng tính nết thì lại hệt anh cả.

Lớn lên anh cả bị bố mẹ giục lấy vợ sớm nhất, nhưng mãi năm 29 tuổi anh mới chịu kết hôn. Chị dâu là hàng xóm ở ngay gần nhà, chẳng may dính bầu nên phải cưới chứ không anh tôi vẫn muốn tự do thêm vài năm nữa.

Anh tôi cũng có tình cảm với chị dâu chứ không phải mối duyên qua đường. Thế nên cưới xong họ cũng quấn quýt ngọt ngào đúng kiểu vợ chồng son. Có vợ con vào là anh tôi cũng trưởng thành hẳn, không còn đi chơi thâu đêm suốt sáng khiến bố mẹ phàn nàn nữa.

Ngày công chúa Mít ra đời, anh tôi ngồi giữa hành lang bệnh viện khóc tu tu vì hạnh phúc. Con bé có cái mũi tẹt giống hệt anh, chân tay bé tí hon yêu không chịu được

Món quà ý nghĩa nhất cho người thân yêu

Có con xong anh tôi càng chăm chỉ hơn trước. Anh bảo phải kiếm tiền lo cho gia đình nhỏ của mình, ước mong của anh là xây được cái nhà riêng cho vợ con sống thoải mái sung túc. Bố mẹ tôi thấy con trai lớn đổi thay thì mừng lắm, cũng động viên giúp đỡ nhiều thứ để vợ chồng anh sớm ổn định tổ ấm riêng.

Sau 2 năm cố gắng thì anh tôi cũng đạt được ước nguyện. Ông bà nội cho anh một mảnh đất nhỏ ở chỗ vườn rau cũ, thế là vợ chồng anh gom góp hết tiền để xây cái nhà mới luôn. Hôm tân gia mọi người kéo đến chúc mừng đông nghịt, anh tôi ôm vợ con trong tay mắt rơm rớm vì vui.

Xong xuôi chỗ an cư thì anh tôi tính đến mục tiêu kế tiếp, đó là mua được một chiếc ô tô để che mưa nắng cho vợ con. Chị dâu bảo thích xe đẹp tiền tỉ nên anh tôi cày cuốc đến bạc cả đầu để có đủ tiền tậu xế hộp theo ý vợ.

Tuy nhiên cuộc đời không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Khoảng nửa năm nay công việc của anh tôi vấp phải nhiều khó khăn, công ty làm ăn thua lỗ. Anh tôi không rơi vào danh sách cắt giảm nhân sự nhưng tiền lương thì giảm khá nhiều. Sợ vợ lo nên anh không dám nói chuyện đó, chỉ âm thầm nhận làm thêm việc khác để đủ tiền hàng tháng nuôi con.

Cái Mít năm nay cũng 4 tuổi rồi. Nó lanh lợi thông minh và đặc biệt rất tình cảm. Con bé nói yêu bố hơn mẹ, vì mẹ hay quát mắng còn bố thì chẳng bao giờ.

Chị dâu xinh đẹp và biết cách chăm sóc bản thân nên bây giờ chị ấy mặn mà hơn hẳn lúc trước. Anh tôi biết mình có vợ đẹp nên càng ý thức giữ vợ hơn. Mấy năm sống chung anh có vẻ yêu vợ hơn trước, đi đâu làm gì cũng chỉ muốn nhanh chóng về với vợ con.

Giấu vợ chuyện giảm lương được vài tháng thì anh tôi buộc phải thú nhận với chị sự thật, bởi làm 2 việc một lúc ngốn quá nhiều thời gian khiến anh bị vợ trách móc. Từ lúc ấy chị dâu bắt đầu lạnh nhạt với anh tôi, thậm chí không về nhà ăn cơm, không đón con gái ở trường. Vợ chồng anh dần cãi nhau nhiều hơn, tình cảm sứt mẻ đến nỗi hàng xóm đồn đại ầm ĩ.

Trong lúc hôn nhân của họ đang bế tắc thì anh tôi đột ngột gặp nạn. Đợt ấy anh tôi vắt sức đi làm liên tục, xong về nhà tắm khuya lúc trời lạnh nên bị đột quỵ. May mà cái Mít phát hiện ra bố ngã xuống sàn nên nó khóc ầm lên. Anh tôi cấp cứu kịp thời nên giữ được tính mạng, nhưng bác sĩ nói thân dưới tạm thời bị liệt, phải nằm một chỗ và điều trị không biết bao giờ mới phục hồi.

Đang khỏe mạnh bình thường bỗng dưng thành người bệnh nằm im một chỗ khiến anh tôi cực kỳ khó chịu. Anh bắt đầu hay cáu gắt với mọi người xung quanh, tự ti về bản thân và hay suy nghĩ tiêu cực. Chị dâu cũng không kiên nhẫn với anh, động tí là chị mắng mỏ bực dọc với chồng. Thế là cuộc sống gia đình anh chị bỗng dưng đảo lộn, cháu tôi thấy bố mẹ cãi nhau cũng sợ hãi khóc suốt.

Cả nhà tôi động viên anh rất nhiều, không dám lơ là vì sợ anh nghĩ quẩn. Mẹ tôi quyết định đón anh về bên nội để tiện chăm sóc. Chị dâu với cháu thì ở lại nhà kia.

Dù rơi vào giai đoạn bế tắc nhưng anh tôi vẫn yêu vợ thương con. Nằm nhà anh cũng cố gắng kiếm ra tiền, ôm máy tính nhận cả đống việc để cày xuyên đêm. Bố mẹ tôi năn nỉ rớt nước mắt anh mới chịu nghỉ ngơi. Cầm đồng tiền của anh đưa cho chị dâu mà tôi cũng xót xa, thấy tội cho anh vô cùng.

Thế nhưng trong lúc anh tôi khổ sở chống chọi với bệnh tật và gánh nặng kinh tế như thế thì chị dâu lại gây chuyện động trời sau lưng anh. Tưởng anh tôi thành “phế nhân” rồi nên chị coi thường chồng, đi cặp kè với đồng nghiệp chung công ty – là một cậu “phi công” có ngoại hình cũng khá ổn. Cậu ta biết chị dâu có chồng con rồi nhưng vẫn không sợ gì cả, còn công khai đi với nhau ngoài đường rồi bị người quen của anh tôi bắt gặp.

Sau khi phát hiện vợ phản bội mình thì anh tôi bình tĩnh đến lạ. Anh không nói với bất kỳ ai trong gia đình, chỉ âm thầm tìm thông tin của gã phi công và tung chiêu cực cao tay khiến ai cũng nể.

Chị dâu không hề biết anh tôi đã tập vật lý trị liệu và hồi phục được một chút rồi. Bây giờ anh có thể đi lại bằng nạng, thế nên anh lặng lẽ về nhà kiểm tra máy tính và lưu được khá nhiều bằng chứng của vợ với nhân tình. Anh tôi bỏ 300 nghìn ra tiệm phóng to một đống ảnh của cậu “phi công” kia, kèm theo tin nhắn mùi mẫn giữa cậu ta với chị dâu rồi treo khắp căn nhà nơi từng là tổ ấm hạnh phúc của 2 vợ chồng.

Khi về nhà nhìn thấy những bức ảnh xấu hổ đó thì chị dâu sợ hãi ngồi bệt xuống cửa. Chứng kiến cảnh tượng ấy xong cả nhà tôi đều kinh ngạc. Anh cả tập tễnh chống nạng ra quăng cho vợ tờ đơn ly hôn, bắt chị phải ký ngay rồi xách đồ ra khỏi nhà. Chị dâu gọi Mít ra để nhờ con gái nói đỡ vài lời, nhưng con bé sợ hãi nép chặt vào lòng bà nội.

Bố mẹ tôi thấy con dâu quỳ sụp khóc lóc thì cũng xót, bảo anh tôi hay là tha thứ cho vợ một lần. Tuy nhiên thời gian qua đã đủ để anh tôi cảm nhận được vợ thay lòng đổi dạ, chị ấy không tôn trọng anh nên anh cũng không còn tình cảm với chị nữa. Thấy anh đổ bệnh liệt giường mà chị không thèm quan tâm chăm sóc, lại còn chê bai anh trước mặt tình nhân, nói với “phi công” rằng chồng là một thằng vô dụng ăn bám, không còn làm ăn được gì nữa.

Mặc cho chị dâu năn nỉ xin lỗi, anh tôi vẫn cương quyết muốn ly hôn ngay và luôn. Anh bảo rằng không đến tận công ty tố chị ngoại tình với trai trẻ đã là nhân từ lắm rồi, nếu chị không tự giác rời đi thì anh sẽ sang bên ngoại nói rõ hết sự tình với bố mẹ vợ. Như thế nào thì chị dâu cũng xấu mặt thôi, thế nên anh tôi cho chị ly hôn trong im lặng là cách tử tế nhất rồi.

Lỗi của chị dâu nên không ai bênh chị được. Vốn dĩ anh trai tôi đối xử với chị rất tốt, cưng chiều vợ con không còn gì để chê. Ấy vậy mà chị dâu sướng không biết hưởng, lại tham lam chạy theo tình trẻ để rồi nhận về kết cục ê chề. Mà công nhận anh tôi cũng thâm thúy thật. Chẳng cần đánh ghen hay trút giận ầm ĩ, mất vài trăm nghìn thôi mà khiến chị dâu ám ảnh sợ đến già.