Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’

Nói dối vợ đi công tác nhưng thực ra là đưa bồ đi du lịch, đêm đó đang ‘tập thể dục’ h-ừ-ng h-ự-c thì vợ cứ gọi nheo nhéo hàng chục cuộc, b-ự-c quá tôi mới bắt máy để nghe cho xong chuyện thì tái mặt khi em báo ‘mẹ mất rồi anh ạ’. Sáng hôm sau bắt chuyến sớm nhất bay về Hà Nội, vừa đặt chân đến nhà thì thấy cả họ đang nhốn nháo nhưng người nằm trong quan tài không phải mẹ tôi mà là…

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng một lời nói dối nhỏ lại có thể dẫn đến một chuỗi sự kiện đầy ám ảnh như vậy. Hôm đó, tôi nói với vợ rằng mình phải đi công tác gấp ở Đà Nẵng. Thực ra, chẳng có công tác nào cả. Tôi chỉ muốn tận hưởng kỳ nghỉ bên cô bồ trẻ trung, quyến rũ mà tôi mới quen được vài tháng.

Chúng tôi chọn một resort sang trọng. Đêm ấy, trong khi đang “tập thể dục” trong căn phòng ấm cúng với ánh nến lãng mạn, điện thoại tôi cứ reo inh ỏi. Là vợ. Cô ấy gọi liên tục, hết cuộc này đến cuộc khác.

Ban đầu, tôi tắt chuông, tự nhủ cô sẽ sớm bỏ cuộc. Nhưng không, tiếng chuông lại vang lên không ngừng, phá tan bầu không khí hứng khởi.

– **“Anh nghe máy đi! Lỡ có chuyện gì quan trọng thì sao?”** – cô bồ lên tiếng, vẻ khó chịu.

Bực bội, tôi cầm điện thoại lên, định bụng quát vợ vài câu để chấm dứt chuyện này. Nhưng ngay khi tôi bật loa, giọng vợ vang lên, nghẹn ngào đến mức tôi sững sờ:

– **“Mẹ mất rồi anh ạ…”**

Tôi đờ người, tay chân bủn rủn. Câu nói ấy như một cú đấm giáng thẳng vào ngực. Tất cả mọi hứng thú tan biến. Tôi vội tắt máy, chẳng còn tâm trí nào để giải thích hay nói thêm lời nào với cô bồ.

Sáng hôm sau, tôi bắt chuyến bay sớm nhất về Hà Nội. Suốt chuyến bay, lòng tôi ngổn ngang, vừa đau đớn vừa lo lắng. Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh mẹ, người phụ nữ cả đời hy sinh vì gia đình. Tôi tự trách mình vì không có mặt bên mẹ vào giây phút cuối cùng.

Khi về đến nhà, tôi thấy cảnh tượng cả họ hàng đang tề tựu đông đủ. Tiếng khóc lóc vang vọng khắp nơi. Tôi bước vào, tim như thắt lại khi nhìn về phía chiếc quan tài giữa nhà.

Nhưng ngay khi nhìn vào bên trong, tôi chết lặng. Người nằm đó không phải mẹ tôi mà là bà nội.

Tôi quay sang vợ, bối rối hỏi:

– **“Em nói mẹ mất mà?”**

Vợ tôi ngạc nhiên:

– **“Em nói *mẹ* anh mất. Bà nội cũng là mẹ anh, chẳng lẽ không đúng?”**

Tôi đứng sững. Một sự nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay sau đó là cảm giác tội lỗi tràn ngập. Bà nội là người tôi kính trọng nhất, người luôn yêu thương và mong tôi trở thành một người đàn ông tử tế. Thế mà vào giây phút bà rời xa thế gian, tôi lại đang ở bên cô bồ, lừa dối vợ, lừa dối gia đình.

Tối đó, sau khi mọi nghi thức hoàn tất, tôi ngồi một mình trong phòng khách, nhìn di ảnh của bà. Lòng tôi trĩu nặng. Tôi biết rằng, có những lỗi lầm không thể sửa chữa, và những lựa chọn sai lầm sẽ luôn để lại vết sẹo không thể xóa nhòa.

Liệu tôi còn xứng đáng với tình yêu và sự hy sinh của người vợ luôn hết lòng vì gia đình? Và liệu tôi có thể đối diện với ánh mắt nghiêm nghị của bà nội trong những giấc mơ sau này?

Nhà có giúp việc 20t trẻ măng, trước ngày đi công tác tôi dặn con 5t: “Thấy bố vào phòng chị Lan thì gọi cho mẹ ngay, xong mẹ cho tiền”. Cả tuần không thấy con gọi nên tôi cũng yên tâm

Chị đi công tác, ngày ngày vẫn hỏi han chồng qua điện thoại nhưng tuyệt nhiên không thấy con trai gọi gì  cho mình. Thấy tình hình như thế thì chị yên tâm lắm

Chồng vốn là người đẹp trai lại có chút chức vị nên chị suốt ngày lo giữ chồng. Ở nhà chị đã cẩn thận tới mức thuê ô sin già, ở công ty thì đồng nghiệp nữ của anh không ai là không biết chị. Và chả ai dám buông một câu đùa giỡn với anh vì chị đã đến từng nhà gặp cả vợ và chồng họ để gửi gắm, nhờ để ý tới chồng mình giúp.

Chồng chị đi làm bằng ô tô riêng nhưng chị thuê hẳn cho chồng 1 lái xe chứ không để anh lái dù anh đã có bằng từ lâu chỉ bởi vì chị cần lái xe làm tai mắt. Nói chung chị quản chồng 24/24 nên anh chẳng thể có kẽ hở mà ngoạ.i tìn.h. Với lại tính anh hiền, chỉ biết đến công việc về nhà lại vui với con cái nên vợ có làm gì anh cũng kệ. Chứ như người khác thì tan cửa nát nhà từ lâu.

Đại lý ô tô gần đây

Gần đây bà giúp việc chậm chạm quá chị cho nghỉ thuề một cô gái 20 tuổ.i, nhanh nhẹn nhưng nhan sắc thì “không thể nào mê được”. Cô ta kém chị tới chục tuổ.i mà bác hàng xóm phán một câu rằng: “Nhìn nó thằng bốc vác chuyên “ăn tạp” nhà bác chắc cũng chả dám động vào” khiến chị cười sung sướng. Không xấu thế sao chị dám thuê.

 

Xưa nay chị toàn sáng đi tối về mà đã lo ngay ngáy khoản giữ chồng. Giờ đột nhiên sếp báo chị phải đi công tác 1 tuần khiến chị lo sốt vó. Con gái lớn thì đang về quê nghỉ hè cùng ông bà nội, chỉ có con trai nhỏ 5 tuổ.i ở nhà với giúp việc. Xin đổi người thế nào sếp cũng không chịu, cuối cùng chị đành phải đi.

Chị đã dặn ô sin trông coi chủ, dặn lái xe để ý lịch trình chồng mình và không được đưa đi đâu mà chưa hỏi ý kiến chị (lái xe là cháu họ chị nên chị cũng yên tâm). Chị cũng đã gọi điện cho tất cả nhân viên nữ ở công ty anh để nhờ vả rồi. Cuối cùng chị vẫn đề phòng cô gái cuối cùng trong nhà nên dặn con trai 5 tuổ.i:

Đi công tác dặn con: Nếu thấy bố vào phòng chị ô sin gọi cho mẹ ngay nhé, cả tuần không thấy gì thì yên tâm ai ngờ lúc về con bảo... - Hình 1

Ảnh minh họa

– Nếu thấy bố vào phòng chị ô sin phải gọi cho mẹ ngay nhé.

Vâng ạ.

– Chị đi công tác, ngày ngày vẫn hỏi han chồng qua điện thoại nhưng tuyệt nhiên không thấy con trai gọi gì cho mình. Con chị gọi điện thoại thành thạo lắm rồi chứ không phải không biết dùng điện thoại. Thấy tình hình như thế thì chị yên tâm lắm. Mọi mối quan hệ của chồng chị đều không có điểm gì khả nghi cả. Đúng là chị chỉ lo xa chứ chồng chị vẫn cứ là yêu thương vợ con nhất.

Chị đi công tác về đều có quà  cho mọi người trong nhà. Thấy mẹ về con trai lao ra:

– Mẹ ơi, mẹ có mua ô tô cho con không.

– Quà của con đây, con ở nhà có ngoan không??

– Dạ, ngoan ạ. À mẹ ơi…

– Có chuyện gì vậy con??

– Bố không vào phòng chị ô sin đâu mà bố chỉ kéo chị ô sin vào phòng tắm để tắm cho chị ấy thôi mẹ ạ.

– Cái gì??

Chị lao vội vào tìm ô sin, chị xù lông dồn cô ta vào tường và cuối cùng cô ta đành thú nhận:

– Chú… chú cứ đòi… nên cháu… phải chiều…

– Mày xấu thế… cơ mà??

– Nhưng chú bảo… chú thích… “của lạ”.

Chị ngồi phịch xuống đất. Chị nói được gì nữa đây????

Tối nào cũng thấy chồng chốt chặt cửa, gọi ời ời cũng chẳng thưa. Rình hôm anh vừa đi ra ngoài tôi lén vào dọn phòng thì r-ùng mì-nh khi thấy bên trong chiếc hộp để ngay đầu giường là…

Tiếng gọi của chồng tôi dưới tầng đã khiến bác Hiền giật mình nhìn ra cửa và 4 mắt chạm nhau

Một năm nay, sức khỏe của mẹ chồng tôi yếu đi rất nhiều, bà sống một mình ở quê chúng tôi không yên tâm. Cuối cùng chồng tôi quyết định đón bà ra phố sống với con cháu.

Vợ chồng tôi đi làm cả ngày, các con đi học, không ai chăm lo chuyện ăn uống và trông nom bà được. Chồng tôi đã thuê người làm phục vụ mẹ. Một năm nay, tôi thay đến 3 người giúp việc rồi mà chưa ai phù hợp.

Người đầu tiên đến làm chăm chỉ sạch sẽ nhưng hay gắt gỏng dạy dỗ mẹ chồng tôi phải làm thế này, thế kia. Mẹ chồng là người cả gia đình tôi phải nâng niu kính nể, thế mà giúp việc lại nặng lời với bà, tôi không vừa lòng chút nào nên cho nghỉ việc ngay tháng đầu tiên.

Người thứ 2, ở trước mặt chúng tôi thì tử tế đàng hoàng nhưng sau lưng lại khác hoàn toàn. Bảo chị ta hầm yến cho bà thì uống mất một nửa, pha sữa cũng nếm thử nửa cốc. Tôi cho nghỉ sau 3 tháng làm việc.

Người thứ 3 cứ rảnh rỗi là cầm điện thoại lướt mạng, tôi góp ý thì chị ấy bảo xong việc thì chơi, còn việc gì nữa đâu mà làm. Bức xúc trước câu nói đó, tôi cho nghỉ việc luôn.

Vô tình nhìn thấy thứ bên trong chiếc hộp của bác giúp việc, tôi đã hiểu lý do bác luôn chốt cửa phòng - 1

Một năm nay, tôi thay đến 3 người giúp việc rồi mà chưa ai phù hợp. (Ảnh minh họa)

3 người đã nghỉ, chồng khuyên tôi nghĩ thoáng bớt khó tính, kỹ tính quá rồi không ai dám đến làm. Tôi nghĩ bỏ ra tiền thuê người làm thì họ cũng phải tử tế đàng hoàng, chăm chỉ, không thể mang những tính xấu đi làm giúp việc được. Bởi gia chủ giao cả sức khỏe của các thành viên và gia sản cho người làm, họ phải có những đức tính tốt mới trụ lâu được. Còn người có tính cách xấu không phù hợp với nghề giúp việc.

2 tuần trước, tôi tìm được người giúp việc mới, bác ấy tên là Hiền, làm giúp việc hơn 20 năm. Năm nay bác hơn 60 tuổi, đã đến tuổi về hưu nhưng bác chưa muốn nghỉ ngơi mà cố gắng kiếm tiền lo tuổi già được an nhàn.

Qua một tuần theo dõi, tôi thấy bác Hiền làm việc chăm chỉ, gọn gàng, nói chuyện tình cảm, rất biết cách chăm sóc mẹ chồng tôi. Bác rất biết cách chọn mua đồ ăn nấu nướng khẩu vị từng bữa. Từ ngày có bác Hiền, gia đình tôi được ăn uống ngon hơn, không còn cảnh thức ăn khó nuốt khó nhai nữa.

Gia đình tôi ai cũng tấm tắc hài lòng về người làm mới. Còn tôi thì không chê bác ấy điểm gì, có mỗi một việc hơi cá nhân, đó là bác ra vào phòng của bác ấy đều khóa trái cửa.

Việc làm của bác khiến tôi có cảm giác bác ấy không tin tưởng gia đình tôi. Dường như bác đang cảnh giác cao độ với gia chủ thì phải.

Vô tình nhìn thấy thứ bên trong chiếc hộp của bác giúp việc, tôi đã hiểu lý do bác luôn chốt cửa phòng - 2

Dường như bác đang cảnh giác cao độ với gia chủ thì phải. (Ảnh minh họa)

Ngày hôm kia, thấy cửa phòng bác Hiền hé mở, tôi rất ngạc nhiên, không hiểu sao bác vào phòng mà lại không chốt bên trong như mọi lần nên ghé mắt coi. Tôi choáng váng khi thấy bác cầm một chiếc hộp trên tay và đang ngồi đếm vàng.

Tiếng gọi của chồng tôi dưới tầng đã khiến bác Hiền giật mình nhìn ra cửa và 4 mắt chạm nhau. Bác ấy hoảng hốt đóng hộp vàng vào và chạy về phía tôi. Nhìn bác bối rối muốn giải thích gì đó nhưng không biết mở lời thế nào nên tôi chủ động nói trước.

Tôi khen:

“Bác tích lũy được nhiều vàng thế, bây giờ còn giàu hơn chủ nhà rồi đấy. Tại sao bác không để ở quê nhà mà đi đâu cũng phải đem theo bên mình thế này không an toàn chút nào. Ở nhà cháu rất an toàn không sao nhưng nếu làm nhà khác thì sao?”.

Bác Hiền buồn rầu nói:

“Bác có 2 đứa con trai đều lập gia đình cả rồi, bọn chúng nghèo túng nên chẳng dám gửi vàng, sợ gửi rồi sẽ không lấy lại được. Còn ông chồng tôi nghiện rượu, suốt ngày đòi tôi gửi tiền về mua rượu uống. Tôi không dám để vàng ở nhà, sợ để đâu ông ấy cũng lục lấy hết thì uổng những năm tháng vất vả kiếm tiền”.

Tôi bảo bác nhiều vàng thế nên gửi vào ngân hàng cho an toàn. Thế nhưng bác nói không quen đến ngân hàng gửi vàng, giữ trong người quen rồi. Làm ra tiền rồi giữ tiền cũng đâu phải dễ dàng.

Lỡ một lần với ‘phi công trẻ’, chị ám ảnh sống trong sợ hãi cả đời vì trai lạ đã làm một việc không thể tưởng này, ép chị cả đời chẳng dám bỏ đi.

Lỡ một lần với ‘phi công trẻ’, chị ám ảnh sống trong sợ hãi cả đời vì trai lạ đã làm một việc không thể tưởng này, ép chị cả đời chẳng dám bỏ đi.

 

 

Chị định kết thúc mối quan hệ mập mờ này nhưng không ngờ chàng trai kia lại mang bằng chứng ra uy h;iếp, khiến chị không thể nào rút lui.Gia đình tôi được coi là khá giả. Năm 24 tuổi, theo lời ba mẹ mai mối, tôi lấy Lâm là con trai bạn ba mẹ tôi. Lâm ngoài vẻ ngoài khá đẹp trai, còn lại không được khoản nào.Chồng tôi lúc còn đi học hay gây sự bạn bè, được ba mẹ lo lót riết đâm ra hư. Học hành không đến nơi đến chốn, lại hay đàn đúm. Sau vì mẹ chồng tôi năn nỉ con lo học hành một chút thì sản nghiệp gia đình đều về tay anh. Chồng tôi mới chịu khó cho được tấm bằng tốt nghiệp.

Gói kỳ nghỉ gia đình

Sau anh đi làm cho một tập đoàn chuyên về sản xuất giấy nhưng không đạt hiệu quả và nhanh chóng bị sa thải. Ba mẹ chồng tôi phải đem con về tiếp quản cả công ty gia đình, nhưng được vài tháng cũng thua lỗ. Đã không có năng lực, anh lại còn lắm thói xấu, mỗi lúc cáu gắt, anh sẵn sàng hạ cẳng tay với tôi.Lúc tôi mang bầu em bé được tháng đầu, anh bắt đầu đi “ăn phở”. Tôi phát hiện được và bắt đầu làm ầm với anh. Chồng tôi cũng thản nhiên coi đó là chuyện bình thường của cánh đàn ông, nghe được lời chồng, tôi bắt đầu quát tháo và sẵn sàng đánh trả nếu anh có ý định hạ cẳng tay với tôi. Sau cuộc tranh cãi gay gắt, chồng tôi tức giận bỏ nhà đi. Tôi hôm đó khóc cả đêm, chả buồn lo cho cái thai trong bụng.

Sáng hôm sau, tôi vẫn lết lên công ty làm việc như thường. Bản thân tôi biết mình không nên trông cậy tiền của chồng nên sau khi kết hôn, tôi vẫn đi làm cho xứng với tấm bằng tôi đã học. Với sự chăm chỉ vốn có, tôi đã học lên tới thạc sĩ. Hồi sinh viên, tôi luôn mong muốn lấy một người đàn ông hiểu biết, có học thức, không dùng chân tay để nói chuyện như chồng tôi hiện tại.

Và anh ấy đã đến, anh làm cùng công ty với tôi. Anh luôn tinh tế và dịu dàng, luôn giúp tôi từ việc vặt đến giải quyết hàng đống hồ sơ. Mặc dù anh và tôi đều có gia đình, chúng tôi vẫn sa vào mối quan hệ không nên có đó. Mỗi ngày đi làm, chúng tôi đều “về trễ” hơn mọi người để có thời gian ở bên nhau nhiều hơn.

Gói kỳ nghỉ gia đình

Dần dần, tôi trở nên chán chồng. Chồng tôi sau trận cãi nhau và bỏ nhà đi đâu được tầm một tháng sau cũng quay lại, tỏ ra hối lỗi và mong muốn hàn gắn với tôi. Tôi lại chẳng mặn mà gì nữa, điều duy nhất mà tôi bị ràng buộc với anh ta chính là đứa con trong bụng tôi.

Nhưng nghĩ đi thì cũng nghĩ lại, anh chàng tôi đang say đắm nhiều lúc lại tỏ ra quan tâm đến tôi quá đà. Anh ấy cũng trẻ hơn tôi 3 tuổi. Nhiều khi tôi cũng suy nghĩ có lẽ thứ anh muốn ở tôi thực chất là tiền, vì anh biết nhà tôi và chồng tôi đều giàu. Nếu tôi ly hôn và đến với anh, hẳn anh cũng sẽ được hưởng một khoản không nhỏ. Anh cứ vẽ đến viễn cảnh cả hai chúng tôi sẽ đến với nhau sau khi tôi ly dị chồng còn anh ly dị vợ làm tôi cứ hoài nghi.

Cuối cùng, tôi cũng không muốn duy trì mối quan hệ bất chính kia nên đã nói với anh rằng tôi muốn kết thúc và sẽ quay lại sống như trước kia cùng chồng, khuyên anh cũng nên quan tâm đến gia đình mình hơn. Nghe tôi nói xong, anh chỉ cười lớn, anh bảo tôi không thể thoát khỏi anh được đâu rồi đưa tôi xem các đoạn clip ghi lại những hình ảnh “mặn nồng” giữa tôi và anh ta, anh đe dọa rằng sẽ gửi cho chồng tôi, ba mẹ chồng và gia đình tôi những thước phim này nếu có ý định chia tay anh.

Lúc này tôi thật sự rối bời, lại đúng kì ốm nghén. Vừa khổ sở mang thai, vừa nghĩ đến viễn cảnh anh ta phá nát gia đình tôi mà nghẹn. Đàn ông có hàng trăm mối tình ngoài kia khi về nhà vẫn được tha thứ, còn phụ nữ chỉ một lần lầm lỡ là mang nhục cả đời.

Từ ngày mẹ chồng bị ốm, chị dâu chối đây đẩy, cả năm chẳng đến ngó ngàng mẹ.

Từ ngày mẹ chồng bị ốm, chị dâu chối đây đẩy, cả năm chẳng đến ngó ngàng mẹ. Cho đến năm nay bà bệnh nặng hơn, có thể ra đi bất cứ khi nào thì chị lại khóc lóc đòi được phụng dưỡng bà. Đến hôm bà công bố di chúc tôi ch-ế-t điế-ng khi biết sự thật động trời phía sau

Lúc mẹ tôi không còn giá trị cho chị dâu nữa thì bộ mặt thật của chị ấy mới được phơi bày.

Sau khi anh cả tôi mất, mẹ tôi thương chị dâu một nách 2 con nên gọi chị ấy về quê sống để bà chăm sóc bọn nhỏ cho mà đi làm. Vậy là suốt 13 năm, mẹ tôi miệt mài chăm lo con của chị dâu để chị yên tâm kiế.m tiề.n. Dù rất vất vả nhưng không bao giờ mẹ kêu than nửa lời.

Năm vừa rồi, mẹ tôi bị ngã gãy tay, từ đó sức khỏe của bà yếu dần, không thể làm được việc nhà giúp mẹ con chị dâu. Hằng ngày phải lo cơm nước và tắm rửa cho mẹ nên chị dâu bức xúc gọi 2 em chồng về họp gia đình.

 

Chị bảo chồng mất, một mình kiế.m tiề.n nuôi 2 con nên rất cực khổ, không thể chăm sóc tốt cho mẹ, chị muốn chúng tôi đưa mẹ về phụng dưỡng. Trong khi tôi chưa biết phải làm sao thì anh trai thứ 2 nói sẽ đưa bà về nhà nuôi, không cần chị dâu phải bận lòng về mẹ.

Anh tôi nói bố mất sớm, mẹ một mình nuôi 3 con, chẳng lẽ 3 người con không nuôi nổi bà sao. Sau khi anh trai đưa bà về nuôi, hàng tháng tôi góp 6 triệu để hỗ trợ anh chị, bởi kinh tế của 2 người cũng khó khăn.

Từ ngày mẹ đến sống nhà anh thứ, sức khỏe của bà hồi phục nhanh chóng và đi lại khỏe mạnh làm anh em tôi mừng lắm. Vậy là mẹ đã ở nhà anh tôi được 1 năm rồi.

Năm trước chị dâu từ chối chăm sóc mẹ chồng, năm nay thì khóc lóc đòi được phụng dưỡng bà đến hết đời làm tôi uất hận - Hình 1

Ảnh minh họaHôm giỗ bố, anh trai đưa bà về quê, gia đình được sum vầy, bà vui lắm. Khi chị dâu biết mỗi tháng tôi chuyển khoản cho anh thứ 6 triệu nuôi mẹ, chị bảo:

“Mẹ ở nhà chú thím đã lâu, nay bà nhớ nhà nhớ quê hương hàng xóm nên đưa bà về sống. Hiện tại các cháu lớn có thể chăm sóc cho bà, công việc của chị cũng giãn rồi nên có nhiều thời gian quan tâm đến mẹ”.

Tôi bảo mẹ đang sống rất tốt ở nhà anh chị thứ 2 thì cứ để bà ở đó, không cần chuyển đi đâu cả. Chị dâu bất ngờ khóc lóc nói là chồng mất, một mình kiế.m tiề.n khó khăn, muốn có tiề.n cho con ăn học đại học mà không lo nổi. Nếu mẹ về sống cùng, hàng tháng tôi gửi cho chị 6 triệu, có được khoản tiề.n đó, chị sẽ có tiề.n cho các cháu ăn học đàng hoàng.

Nghe chị tính toán thế mà tôi càng tức giận hơn, số tiề.n 6 triệu đó có một nửa là tiề.n để chi tiêu sinh hoạt của mẹ. Tôi sợ chị mà nuôi mẹ rồi cho bà ăn uống chẳng ra gì và chiếm dụng hết số tiề.n đó làm của riêng thì mẹ tôi thật đáng thương.

Tôi không đồng ý để chị dâu nuôi mẹ, nhưng mẹ thương các cháu mồ côi bố, giờ không được học đại học thì quá thiệt thòi nên muốn về quê sống. Tôi không biết phải làm sao nữa?

 

 

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm

Gần 400m đường thuộc tỉnh lộ 547 ở Hà Tĩnh bị “lãng quên”, sau 14 năm vẫn chưa thể thi công. Trong khi đó, lượng xe tải lớn đi qua mỗi ngày khiến đoạn đường này xuống cấp, biến dạng.

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 1

Dự án đường trục ngang xã Kỳ Ninh, thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh (giai đoạn 1) có chiều dài 9,2km triển khai từ năm 2010. Tuyến đường nối từ quốc lộ 1 đi qua các xã Kỳ Hà, Kỳ Ninh, thuộc tỉnh lộ 547 (hay còn gọi là tuyến đường ven biển Xuân Hội – Thạch Khê – Vũng Áng).

Sau 14 năm, dự án triển khai được hơn 8,8km, còn gần 400m (vạch đỏ trong hình) qua thôn Tân Thắng, xã Kỳ Ninh vẫn chưa được thi công.

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 2
Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 3
Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 4

Do nằm trên trục đường tỉnh, lượng phương tiện, trong đó có nhiều xe tải trọng lớn, container qua lại đây mỗi ngày.

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 5

Lượng phương tiện lớn qua lại khiến đoạn đường này xuống cấp trầm trọng, biến dạng với nhiều ổ voi, ổ gà, gây khó khăn cho người và phương tiện tham gia giao thông.

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 6
Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 7

Trước đây, tuyến đường này ngập trong bùn đất, xe tải cày xới tạo thành bờ đất như “luống khoai”. Để đảm bảo cho người dân, du khách đi lại trong mùa du lịch biển, cuối tháng 4 vừa qua, UBND thị xã Kỳ Anh đã tổ chức rải đá hỗn hợp trên tuyến đường để giảm bớt ổ voi, ổ gà, song, giải pháp tạm thời này chỉ được một thời gian.

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 8

Lượng phương tiện qua lại lớn khiến ngày nắng bụi bay mù mịt, mưa lầy lội.

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 9

Nhiều hộ dân sống hai bên đường phải phủ bạt, căng tấm màn chắn kín nhà để ngăn bụi. Bà Đặng Thị Nhìn (75 tuổi, thôn Tân Thắng, xã Kỳ Ninh) cho biết, suốt thời gian dài, gia đình bà và hơn 20 hộ dân hai bên đường phải sống trong khổ sở vì đoạn đường dang dở.

“Trời mưa thì lầy lội, nắng bụi bay mù mịt vào nhà, vào cả cơm ăn nước uống. Tình trạng xe tải lưu thông trên tuyến gây lún và làm đứt cả dây điện của dân cũng đã xảy ra tại đây, rất nguy hiểm”, bà Nhìn bức xúc.

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 10

Không còn cách nào khác, một số hộ dân phải lấy đá, thân cây chắn bên đường nhằm đề phòng xe tải nghiêng đổ làm sập tường rào, cổng nhà.

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 11

Theo lãnh đạo UBND xã Kỳ Ninh, gần 400m đường nêu trên vẫn chưa thi công do trước đây vướng mắc về mặt bằng. Cụ thể, năm 2010, dự án đi qua thôn Tân Thắng phải thu hồi một diện tích lớn đất vườn và đất ở của người dân nhưng không bố trí được địa điểm tái định cư.

Đến đầu năm 2024, địa phương hoàn thành giải phóng mặt bằng và vị trí tái định cư. Song, lúc này, chủ đầu tư lại phát sinh một số vướng mắc như chi phí giải phóng mặt bằng tăng, hợp đồng gói thầu ký đã lâu nên không còn phù hợp.

Gần 400m đường ở Hà Tĩnh thi công dang dở suốt 14 năm - 12

Thời gian qua, chủ đầu tư là Ban Quản lý Dự án đầu tư xây dựng khu vực, Khu kinh tế tỉnh Hà Tĩnh đã đề xuất vướng mắc đến UBND tỉnh và các cấp, ngành liên quan để mong được tháo gỡ.

Hồi cuối tháng 6, UBND tỉnh Hà Tĩnh đã có văn bản chỉ đạo Sở Giao thông vận tải và các đơn vị liên quan vào cuộc nghiên cứu, xử lý các bất cập trên tuyến đường tỉnh 547 đoạn qua thôn Tân Thắng, xã Kỳ Ninh.

Chạy xe ôm nuôi con mắc bệnh bại não, cha bị tai nạn tử vong ở Bình Dương

Anh D. đưa con bị bệnh bại não vào TPHCM thuê trọ để chữa trị, còn anh đăng ký chạy xe ôm công nghệ. Trong lúc chở khách đi Bình Dương, người cha không may bị tai nạn giao thông tử vong.

Báo Dân trí đưa tin “Chạy xe ôm nuôi con mắc bệnh bại não, cha bị tai nạn tử vong ở Bình Dương” với nội dung:

Ngày 27/12, Công an TP Thuận An (Bình Dương) đã hoàn tất công tác khám nghiệm tử thi và bàn giao thi thể nạn nhân Nguyễn Tiến D. (35 tuổi, quê Bình Thuận) cho gia đình để đưa về quê lo hậu sự.

Anh D. là tài xế xe ôm công nghệ bị tai nạn giao thông tử vong trên cầu vượt ngã tư 550 vào chiều 26/12 mà Dân trí đã thông tin.

Ngồi trong khu vực nhà đại thể Bệnh viện TP Thuận An, Bình Dương, chờ nhận thi thể em trai, ông Nguyễn Tiến Cường (41 tuổi, anh trai của anh D.) một tay bồng bé gái đang nằm bất động, một tay lau nước mắt.

Ông Cường bồng cháu gái, ngồi chờ nhận thi thể em trai (Ảnh: Xuân Đoàn).

Ông Cường cho biết, bé gái đang trên tay ông tên là Nhã T. (8 tuổi, con gái của anh D.). Bé T. bị bệnh nên cha cùng bà nội đã đưa vào TPHCM thuê nhà trọ tại quận 7 để chữa trị.

Để kiếm tiền trang trải, anh D. đăng ký chạy xe ôm cho một hãng xe ôm công nghệ, còn bà nội ở nhà chăm sóc bé T.. Do bị bệnh từ lúc mới sinh, bé T. bị teo cơ không có khả năng đi lại, đi đâu cũng phải có người bồng.

Chị Thủy (38 tuổi, vợ nạn nhân D.) kể, hai vợ chồng cưới nhau rồi sinh được một người con gái nay đã 10 tuổi. Sau đó chị Thủy tiếp tục sinh đôi hai bé gái. Không may, một trong hai bé mắc bệnh bại não, gia đình phải chạy vay, tìm khắp nơi để chữa trị cho con nhưng không khả quan.

Tháng 9 vừa rồi, được một người giới thiệu, anh D. cùng bà nội thu xếp đồ đạc, đưa bé T. từ quê nhà ở xã Bắc Ruộng, huyện Tánh Linh, Bình Thuận vào TPHCM. Còn chị Thủy ở lại quê đi làm công ty để nuôi hai người con gái nhỏ.

Cuộc sống hai vợ chồng ở quê cũng vất vả, làm được bao nhiêu đều dùng để chữa bệnh cho con gái, với hy vọng tương lai của con sẽ tốt hơn.

“Ở quê anh D. làm rẫy, lúc vào TPHCM anh chạy xe ôm kiếm tiền trả tiền trọ, cách đây mấy hôm anh gọi về báo tình hình con có tiến triển tốt, anh hẹn khoảng 25, 26 Tết sẽ về”, chị Thủy kể lại.

Chiều 26/12, anh D. chở khách đi Bình Dương, đang trên đường quay về TPHCM thì bị tai nạn không qua khỏi.

Hiện trường vụ tai nạn làm anh D. tử vong trên cầu vượt 550 (Ảnh: Xuân Đoàn).

Như Dân trí đã đưa tin, hơn 16h ngày 26/12, anh Nguyễn Tiến D. lái chiếc xe điện mang biển số 59TA-096xx trên đường ĐT 743, hướng từ ngã 6 An Phú đi Bệnh viện Quân đoàn 4.

Khi xe đến cầu vượt ngã tư 550 (phường Bình Hòa, TP Thuận An), phương tiện va chạm với xe bồn chở xăng dầu mang biển số 14C-143xx, do tài xế Trịnh Hưng S. (26 tuổi, quê Bình Định) lái cùng chiều bên trái.

Tai nạn làm anh D. ngã xuống đường tử vong tại chỗ, chiếc xe bồn chạy thêm khoảng 200m rồi dừng lại.

 

Báo Giao thông ngày 26/12 cũng đưa tin “Va chạm với xe bồn, tài xế xe ôm công nghệ tử vong tại chỗ” với nội dung:

Gần 16h30 cùng ngày, anh Nguyễn Tiến Dũng (39 tuổi, quê Bình Thuận, chạy xe ôm công nghệ) điều khiển xe máy điện biển số 59TA-096.80 trên đường tỉnh 743, hướng từ ngã 6 An Phú đi Bệnh viện Quân đoàn 4.

Va chạm với xe bồn, tài xế xe ôm công nghệ tử vong tại chỗ- Ảnh 1.

Hiện trường vụ tai nạn.

Khi xe máy điện đi đến cầu vượt ngã tư 550 (phường Bình Hòa, TP Thuận An) va chạm với một xe bồn chở xăng dầu biển số 14C-143.21 do tài xế Trịnh Hưng Sỹ (26 tuổi, quê Bình Định) điều khiển chạy cùng chiều bên trái.

Tai nạn làm nam tài xế xe ôm ngã xuống đường tử vong tại chỗ. Sau tai nạn chiếc xe bồn chạy thêm khoảng 200m rồi dừng lại.

Nhận tin báo, Công an TP Thuận An đã tới điều tiết giao thông, khám nghiệm hiện trường.

con trai mua nhà tiền tỷ rồi đón bố mẹ vợ lên sống cùng

Nghĩ mà buồn quá, tôi quay về giường, nằm chờ trời sáng thì lặng lẽ ra về.

Vợ chồng tôi chỉ có một cậu con trai duy nhất. Con là niềm tự hào của bố mẹ và dòng họ vì ngay từ khi còn bé, con đã học rất giỏi, năm nào cũng có giấy khen. Lớn lên con thi đỗ vào một trường đại học thuộc hàng top của cả nước, tốt nghiệp xong liền ở lại thành phố lớn làm việc.

Lúc con trai mới ra trường, tôi từng đề nghị con về quê tìm việc vì chúng tôi chỉ có mình con nên muốn được ở gần để tiện chăm lo. Nhưng con trai gạt đi và bảo về quê không có cơ hội phát triển, ở lại thành phố lớn mới mở mang tầm mắt, thăng tiến trong sự nghiệp được.

Vợ chồng tôi đều là những người nông dân quê mùa, nghe con nói vậy thì thấy cũng đúng. Con còn trẻ, muốn phát triển, bay nhảy là điều đúng đắn. Chúng tôi không nên hạn chế tự do vươn cao của con. Thế nên chúng tôi chỉ có thể giúp đỡ con bằng cách bán một mảnh đất ruộng, dồn hết tiền tiết kiệm cho con lấy vốn làm ăn.

Lúc đó 300 triệu mà chúng tôi có là cả một gia tài. Nhưng lên thành phố, 300 triệu chẳng thấm vào đâu. Tôi gọi điện thăm hỏi thì con nói phải đi vay thêm cả tỷ bạc nữa mới đủ dùng.

Để giúp đỡ con trai trả nợ, chúng tôi làm lụng, chi tiêu tằn tiện, mỗi tháng gửi thêm cho con 5 triệu, chỉ mong con sớm trả hết nợ, công thành danh toại.

Rồi con trai tôi yêu đương, dẫn về nhà một cô gái người thành phố để ra mắt bố mẹ. Chúng tôi chỉ thấy đó là một cô gái đẹp, gia cảnh hơn nhà tôi vì bố mẹ đều là giáo viên. Các con nói làm đám cưới ở khách sạn chứ không tổ chức ở quê. Con sẽ bố trí xe để chở bố mẹ, các bác đại diện trong dòng họ ra ăn cưới.

Đám cưới con trai mà vợ chồng tôi chẳng lo được cái gì. Mọi thủ tục đều là con trai và nhà thông gia làm, hôm cưới thì vợ chồng tôi cùng họ hàng ngồi đủ một chuyến xe 30 chỗ lên thành phố. Làm bố mẹ, đến ngày trọng đại của con cũng không góp được gì nên chúng tôi quyết định dốc hết tiền túi và vay thêm họ hàng để mua 2 cây vàng tặng các con làm quà cưới.

Sau đám cưới của con, vợ chồng tôi không gửi tiền cho con nữa mà bắt đầu tiết kiệm để trả nợ họ hàng.

2 tháng sau thì con trai gọi điện thông báo mua nhà, hỏi chúng tôi có tiền không thì cho con mượn. Nhưng chúng tôi lúc này lấy đâu ra tiền nữa. Vợ tôi nói nếu cần thiết thì sẽ bán nốt mảnh ruộng còn lại. Con trai nghe vậy thì từ chối, bảo sẽ xoay xở cách khác.

Rồi con mua một căn hộ chung cư rộng hơn trăm mét. Vợ chồng tôi lên ăn tân gia mà choáng váng kinh ngạc. Căn hộ rất đẹp, đầy đủ nội thất hiện đại khiến 2 vợ chồng già nhà quê chúng tôi lóa mắt, chỉ biết trầm trồ khen ngợi và mừng cho các con. Khi tôi hỏi con lấy tiền đâu mua nhà thì con bảo: “Bố không phải lo, con còn nợ một ít nhưng sẽ sớm trả xong thôi”.

Từ khi lấy vợ và có nhà cửa đàng hoàng, con trai tôi cả năm chỉ về nhà vào mỗi dịp Tết. Trước kia khi còn ở trọ thì con còn 3-4 tháng về nhà thăm bố mẹ một lần, giờ thì về đúng mùng 3 Tết, hôm sau lại đi luôn. Vợ chồng tôi lủi thủi ở quê vẫn chỉ có 2 ông bà già với nhau.

Thời gian cứ thế trôi, khi con dâu sinh con, vợ tôi muốn lên chăm sóc thì con nói đã nhờ được ông bà ngoại trông coi rồi nên vợ tôi không đi nữa.

Cho tới cuối tuần vừa rồi, tôi lên thành phố khám bệnh vì gần đây bị ho tức ngực, rất khó chịu, khám xong thì quyết định về nhà con trai, tiện thể ở lại vài ngày chơi với cháu nội.

Tôi đến đúng vào giờ cơm tối, các con đều rất kinh ngạc. Con trai biết chuyện thì trách tôi không nói với con, để con về quê đón bố đi khám. Còn con dâu thì vội đi lấy thêm bát đũa. Tôi kinh ngạc khi thấy ông bà thông gia cũng đang ngồi ăn cơm ở đây.

Đến khi cơm nước xong xuôi, ngồi ghế sô pha nói chuyện, tôi mới biết sau khi mua nhà, con trai tôi đón bố mẹ vợ tới ở cùng, vừa để chăm sóc con dâu mang thai và sinh đẻ, vừa để hỗ trợ việc nhà.

Thế mà bao nhiêu năm qua, vợ chồng tôi không hề biết. Lúc con dâu mới sinh xong, chúng tôi đến thăm thì cứ tưởng ông bà thông gia đến chăm cháu 1-2 tháng thôi. Ngờ đâu, họ ở đây từ lâu rồi và sẽ tiếp tục ở đến khi nhắm mắt xuôi tay.

Buổi đêm, lạ giường nên tôi trằn trọc không ngủ được liền dậy đi vệ sinh. Do chưa quen bố trí phòng nên tôi đi khắp nơi tìm nhà vệ sinh, thế nào lại đi ngang qua phòng con trai và nghe tiếng rù rì nói chuyện. Con dâu hỏi: “Bố anh định ở bao lâu? Liệu có phải ông lên xem xét để 2 ông bà chuyển đến ở cùng không? Em nói trước là em không đồng ý đâu nhé”.

Con trai tôi đáp lại: “Em yên tâm, anh biết mà. Bố mẹ anh không bỏ được quê đâu. Ông lên chơi vài ngày rồi lại về thôi”.

Con dâu tiếp: “Tốt nhất là thế. Anh đừng quên căn nhà này có hơn nửa tiền là của bố mẹ em cho, anh báo hiếu, phụng dưỡng bố mẹ em là đúng. Còn bố mẹ anh ở quê được rồi, sau ông bà già yếu thì anh thuê người chăm sóc là được”.

Con trai tôi nghe vợ nói thế thì liên tiếp khẳng định: “Anh biết, anh biết mà”.

Tôi đau thắt lòng. Hóa ra căn nhà này thông gia cho hơn nửa mua nhà nên con dâu có quyền lớn như vậy. Nhưng con trai không biết rằng, trước đó con lập nghiệp và trả nợ, vợ chồng tôi đã gom góp tính ra cũng cả tỷ bạc cho con. Vậy mà con không định báo hiếu chúng tôi sao?

Nghĩ mà buồn quá, tôi quay về giường, nằm chờ trời sáng thì lặng lẽ ra về. Ngồi trên xe, thấy con trai gọi điện, tôi nghe máy và nói đúng một câu: “Bố về quê rồi”. Con hỏi đi hỏi lại sao tôi không nói gì đã đi, có biết làm con lo lắng thế nào không? Không thoải mái ở đâu thì phải bảo con chứ sao lại tự ý đi… Tôi liền cúp máy, không trả lời thêm nữa.

Tôi ngẫm nghĩ mãi cũng hiểu ra rằng, con cái trưởng thành rồi, chúng ta không thể nào kiểm soát cuộc đời hay suy nghĩ của chúng. Chỉ có thể tự lo cho tuổi già của mình.

Trong lúc giúp đỡ con cái cũng đừng quên tiết kiệm một khoản tiền dưỡng lão, sau này về già, cho dù con cái không về, ít nhất bạn cũng có khả năng thuê người chăm sóc.

https://baomoi.com/con-trai-mua-nha-roi-don-bo-me-vo-toi-song-cung-bo-ruot-len-choi-o-lai-mot-dem-hom-sau-lang-le-roi-di-c50617516.epi

Tổ tiên dặn kỹ: 3 người này không đi tảo mộ, con cháu đời đời hưng thịnh: Đó là kiểu người nào

rong phong thủy thì người xưa cho rằng có 3 kiểu người này không nên đi tảo mộ, gia đạo hưng thịnh yên vui.

Con rể không được đi tảo mộ nhà vợ

Thờ cúng tổ tiên là đạo hiếu mà thế hệ mai sau phải làm. Đây là nhu cầu để tang cho con cháu tiền nhân, nhưng cũng là để cầu nguyện cho tổ tiên và cầu cho sự thịnh vượng của một thế hệ. Người xưa cho rằng “ba điều bất hiếu, lớn nhất không con”. Nhưng nếu có người đàn ông trong gia đình thì người ngoài không được tham gia tế lễ. Con rể tuy là con nhưng theo nghĩa gia đình thì lại là ‘khách’. Bởi vậy, con rể không nên đi tảo mộ nhà vợ đó là theo quan niệm của ông bà từ xưa truyền lại.

3 kiểu người không nên đi tảo mộ con cháu đời đời hưng thịnh
Người già quá cao tuổi không nên đi tảo mộ

Theo như phong thủy thì người gia trong gia đình do sức khỏe yếu nên không nên đi tới những nơi âm khí cao như khu vực nghĩa trang dễ bị nhiễm lạnh, cảm hàm ảnh hưởng tới sức khỏe. Bên cạnh đó, do người già ở tuổi gần đất xa trời cũng dễ bị đau ốm bất ngờ nên khi đi tới nhưng nơi như vậy khi trở về dễ rơi vào tình trạng suy tư bệnh tật tự nhiên tìm tới ảnh hưởng tới tuổi thọ.

Đồng thời, “người dưới bảy mươi”. Khi người ta ở tuổi bảy mươi, họ sẽ nghĩ về người khác. Ở tuổi này, họ có thể nghĩ về đám tang về sự ra đi của mình nên khi trở về họ sẽ mắc tâm bệnh, bệnh về mặt tư tưởng mà ảnh hưởng tới tuổi thọ.

Những ai không nên đi tảo mộ
Trẻ em dưới 3 tuổi không nên đi tảo mộ

Cuối năm hoặc đầu năm chính là thời kỳ mà người dân thường đi tảo mộ ông bà tổ tiên của mình. Lễ tảo mộ vào Ngày tảo mộ diễn ra trang trọng và long trọng, không có chỗ cho tiếng ồn ào, tiếng cười đùa. Trẻ em dưới ba tuổi không biết mục đích của việc quét mộ. Đưa đến ngôi mộ, đi tảo mộ là bất kính với tổ tiên. Điều này sao có thể được tổ tiên phù hộ? Ngoài ra, ngôi mộ rất nhiều mây và lạnh vào buổi sáng. Trẻ em dưới ba tuổi có khả năng miễn dịch yếu và dễ bị sốt hoặc rối loạn tâm thần không rõ nguyên nhân. Bởi vì trẻ nhỏ tâm hồn còn non nớt nên dễ bị những thứ âm khí vấy bẩn trêu chọc ảnh hưởng tới trẻ khiến tối về nhà trẻ nhỏ dễ khuấy khóc, đau bệnh.

* Thông tin chỉ mang tính tham khảo, chiêm nghiệm

Theo:
giaitri.thoibaovhnt.com.vn
Link bài gốc
https://giaitri.thoibaovhnt.com.vn/to-tien-dan-ky-3-nguoi-nay-khong-di-tao-mo-con-chau-doi-doi-hung-thinh-do-la-kieu-nguoi-nao-874772.html
Tác giả:Min Min

Đêm nào cũng như đêm nào, cứ 12h đêm là mẹ chồng lại bưng 1 bát cơm trắng vào phòng cháu nội, tôi l/én theo dõi thì phát hiện bí mật k/inh h/oàng khi nhìn qua khe cửa

Tôi lấy chồng là con trai trưởng trong gia đình, dưới chồng tôi còn một cô em nữa nhưng gia đình định cư bên Mỹ thỉnh thoảng mới về thăm. Bố chồng lại mất sớm, chính vì thế dù gia đình có điều kiện nhưng chồng tôi vẫn nhất quyết đón mẹ chồng về ở chung chứ không mua cho bà một căn hộ khác. Tôi thì cũng không thích cảnh sống chung với mẹ chồng nhưng ý chồng đã quyết nên tôi cũng thành làm theo.

Cũng vì sống chung nên cách tốt nhất để không phải cãi nhau là tôi tránh tuyệt đối tiếp xúc nhiều nhất có thể. Ấy vậy nhưng nhiều việc bà làm trong nhà vẫn khiến tôi cảm thấy không thoải mái chút nào.

Ảnh minh họa

Thế nhưng có lẽ bà vẫn bỏ ra ngoài tai những lời tôi nói hoặc những lúc chồng có ở nhà thì sẽ lớn tiếng nói “Hay là tôi ra ở riêng để chị cảm thấy dễ chịu hơn”. Sợ mất điểm trước chồng nên tôi đành câm lặng không nói gì nữa nhưng cũng không biết phải làm thế nào để giáo dục những đứa con đang tuổi lớn của mình. Cho đến khi tôi bất ngờ phát hiện ra một sự việc lớn, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều.

Đó là đợt vừa rồi khi cậu con trai lớn của tôi lao vào những ngày tháng ôn thi cuối kì để chuẩn bị chuyển cấp, vì vậy con đi học nhiều hơn. Thậm chí sau khi đi học thêm ở ngoài về tới nhà đã 10h tối lại tiếp tục ngồi ôn tập bài vở. Thế nhưng khoảng thời gian ấy tôi lại không hề hay biết gì vì đúng lúc công ty tôi làm việc cũng gặp trục trặc đơn hàng ở nước ngoài phải xử lý cả ngày, có khi đến tối mới về đến nhà.

Chính vì thế tôi cũng quên mất đi việc phải chuẩn bị đồ ăn khuya cho con khỏi đói mà chỉ thấy rằng đêm nào mẹ chồng tôi cũng bưng vào phòng cho cháu 1 bát cơm trắng. Thấy vậy tôi cũng không hài lòng mà nói rằng “khuya rồi không nên ăn cơm trắng mà chỉ nên ăn nhẹ như hoa quả hoặc sữa thôi mẹ. Mẹ làm thế không tốt cho sức khỏe của cháu”.

Ảnh minh họa

Nói xong tôi cũng lên giường đi ngủ mà không để ý gì nhiều nữa. Thế nhưng có điều khiến tôi dần dần cảm thấy nghi ngờ rằng đứa con ngày thường của tôi thường không mấy háo hức với việc ăn cơm mà sao nay bà mang cơm vào phòng lúc 22h đêm mà ngày nào nó cũng chén sạch sẽ. Chẳng có nhẽ con đói tới mức đó sao? Lâu dần tôi cảm thấy làm lạ vì thói quen này của mẹ chồng và con trai, chính vì thế tôi quyết định tìm hiểu sự việc một chút.

Buổi tối ngày hôm đó cũng theo thường lệ tôi thấy bà lấy bát cơm trắng để phần cho cháu vào trong tủ lạnh vào bữa tối. Sau khi dọn dẹp xong tôi cũng giả vờ vào phòng ngủ như thường nhưng sau đó lại lén lút quan sát từ phía sau. Tôi thấy mẹ chồng lấy bát cơm ra cho vào lò vi sóng và quay nóng trước khi bưng vào cho cháu nội, sự việc cũng không có gì quá kì lạ.

Tôi không lên tiếng gì cả mà quyết định đi theo bà tiến gần đến cửa phòng con trai, và có lẽ những điều tôi nhìn thấy sau đó khiến bản thân đã phải suy nghĩ rất nhiều. Qua khe cửa phòng con trai tôi thấy được mẹ chồng bưng bát cơm trắng đến cho cháu trai và đứa trẻ hạnh phúc vô cùng. Đứa trẻ đón lấy, cầm đôi đũa đảo nhẹ cơm từ đáy bát ra để lộ 1 chiếc xúc xích – món ăn mà đứa bé thích nhất.

Ảnh minh họa

Người bà ân cần ngồi dỗ dành đứa trẻ ăn nhanh cho hết bát để sau đó còn học nốt bài. Thoạt đầu tôi khá là giận mẹ chồng vì mang cho cháu ăn xúc xích, món mà tôi vẫn cấm những đứa trẻ không được ăn vì không hề mang lại lợi ích sức khỏe gì nhưng sau đó, chính nụ cười hồn nhiên, vui tươi của con trai đã khiến tôi phải thay đổi suy nghĩ.

Chưa bao giờ con ngồi ăn cơm với tôi mà lại cười vui đến vậy nhưng với bát cơm trắng và 1 cây xúc xích của bà nội lại khiến đứa trẻ vui đến lạ thường. Trở về phòng ngủ, tôi rưng rưng nước mắt vì có lẽ bao lâu qua tôi đã chưa quan tâm đến các con để những đứa trẻ dần trở nên xa cách, với chúng bà nội mới là người đem lại cảm giác yêu thương mà tôi lại còn từng có ý định “tước” đi của chúng.

Tâm sự từ độc giả hanhan…@gmail.com