Mới s/i/nh được 8 ngày, mẹ chồng đã bắt tôi dậy nấu cơm cho chồng. Không cãi nổi, tôi ngoan ngoãn nấu nướng nhưng khi mâm cơm được bê ra, cả nhà ch/ế/t đi/ế/ng

Mới s/i/nh được 8 ngày, mẹ chồng đã bắt tôi dậy nấu cơm cho chồng. Không cãi nổi, tôi ngoan ngoãn nấu nướng nhưng khi mâm cơm được bê ra, cả nhà ch/ế/t đi/ế/ng

Tôi ấm ức lắm, đi vào bếp mà tâm trạng rất bức bối. Trời thì lạnh mà đã phải rửa rau.

Tôi vừa sinh con được 8 ngày, trước giờ tôi vốn không khỏe mạnh như người khác, thời gian mang thai còn thường xuyên thiếu máu, tụt huyết áp, phải xin nghỉ việc nhiều ngày, có lẽ vì vậy mà càng ngày tôi càng bị mẹ chồng hắt hủi. Bà thường chê bai tôi, cảm thấy chồng tôi sai lầm khi cưới tôi. Bà lấy hết con dâu nhà này tới con gái nhà nọ để so sánh với tôi, chẳng hạn: “Nhìn con dâu nhà bà Thêm mà thèm, chửa 9 tháng vẫn chở mười mấy tải bưởi đi bán. Cả cái Hạnh, con bà Hoa cũng thế, thai đôi mà nó vẫn ngồi may quần áo cả ngày, chiều đẻ nhưng sáng vẫn đi trả cả đống hàng rồi về mới chuẩn bị đồ đạc đi đẻ, cứ phăm phăm ra, nhìn mà thích”.

Tôi rất tủi thân khi nghe mẹ chồng nói vậy, tôi cũng biết bà cố tình nói cho tôi nghe, ngầm chê tôi yếu ớt. Nhưng cơ thể mỗi người mỗi khác, tôi cũng có muốn mình yếu thế này đâu. Mỗi lần như thế, tôi chỉ biết gạt nước mắt vào lòng mà kiên cường, coi như không nghe thấy. Chồng tôi cũng chẳng an ủi tôi, càng không nhắc nhở mẹ, anh còn hùa theo mẹ: “Mẹ nói phải đấy, anh thấy em nên làm nhiều cho dễ đẻ”, hoặc “Việc gì phải uống mấy cái đó (tôi xin tiền mua vitamin bầu), em cứ ăn khỏe lên là được. Ngày trước mẹ anh cũng có uống mấy cái đó đâu, đẻ anh vẫn 3 cân rưỡi”.

Tôi cảm thấy thời gian mang thai chính là lúc thử thách cuộc hôn nhân của chúng tôi nhất. Vì tôi thấy chán chồng, chán nhà chồng, cơ thể mệt mỏi lại không được động viên an ủi, cũng chẳng được chồng chăm sóc cái gì. Anh đi làm, tăng ca liên tục, anh bảo muốn kiếm tiền cho tôi sinh dịch vụ, nhưng đi làm về là nằm xem phim hoặc chơi game. Lúc nào cũng lấy cớ “Anh làm mệt lắm, anh kiếm tiền cho em đi đẻ đấy” để áp chế tôi, khiến tôi cảm thấy mang ơn anh, phải phục vụ anh, để anh được nghỉ ngơi và tự do.

Đến khi tôi sinh con, tưởng chồng sẽ vui sướng vì đón đứa con đầu lòng, nhưng không hề, 2 ngày trong bệnh viện, mang tiếng ở lại chăm vợ đẻ nhưng anh chỉ loanh quanh ở hành lang hoặc xuống căng tin ngồi cà phê, có chăng là đi mua cho tôi được hộp cơm, tô cháo. Không cần biết vợ đau thế nào, khó chịu làm sao.

 

Mẹ chồng bắt con dâu mới sinh dậy nấu cơm cho chồng, tôi ngoan ngoãn nấu nướng nhưng khi mâm cơm được bê ra, cả nhà chết điếng - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi về nhà ở cữ thì mẹ chồng lên trông cháu giúp. Trộm vía con tôi ngoan, ít khi quấy khóc đêm nên bà cũng nhàn, chỉ tắm cho cháu hoặc thay tã bỉm, thời gian còn lại cháu ngủ là bà ngủ, hoặc bà ngồi lướt điện thoại. Cơm nước cho tôi thì bà nấu thế nào tôi ăn thế đấy, thường là thịt rang, thịt luộc, trứng luộc, rau luộc vài món đó đan xen. Bà bảo ăn thế cho lành, tôi cũng nghe lời, không đòi hỏi gì thêm.

Tôi đẻ được 5 ngày đã dậy để hỗ trợ các việc như gấp quần áo cho con, tự bỏ quần áo của mình vào máy giặt, cố đi lại nhiều cho nhanh ra hết sản dịch nhưng như vậy không có nghĩa là tôi đã khỏe. Vậy mà mẹ chồng chẳng thông cảm, hôm qua, khi tôi mới đẻ được 8 ngày, mẹ chồng đã bảo tôi dậy nấu cơm cho chồng. Lúc đó mẹ chồng ôm cháu, tôi thì đang nằm nghỉ, chồng tranh thủ về sớm ăn cơm để tiếp tục đi tăng ca. Tôi đã giả vờ ngủ nhưng bà gọi đi gọi lại, đến khi tôi buộc phải dậy. Cũng không thấy chồng nói đỡ mình. Anh chỉ cần nói một câu: “Con ra ngoài ăn tạm gì đó cũng được, cứ để cho vợ con ngủ” hoặc “Mẹ nấu giúp con tí gì đó” là xong, nhưng không, anh lao vào phòng tắm, xong ra chơi với con, không đoái hoài gì tới vợ.

Tôi ấm ức lắm, đi vào bếp mà tâm trạng rất bức bối. Trời thì lạnh mà đã phải rửa rau. Do không để ý nên khi rán trứng, tôi làm cháy đen, nhìn thấy thế, đột nhiên tôi nảy ra ý tưởng phải trị chồng một trận. Tôi liền luộc rau thật nát. Còn món thịt rang cũng thế, tôi cố tình đốt cho tới khi cháy đen. Bày biện các món xong xuôi, tôi bê mâm cơm ra, đặt lên bàn, không nói lời nào. Chồng thấy có cơm thì đưa con lại cho mẹ chồng rồi ra ngồi vào ghế định ăn, song khi nhìn thấy các món trên mâm, anh giật mình tròn mắt, ngước lên nhìn tôi. Tôi bảo: “Em còn mệt nên không để ý canh lửa được, anh ăn tạm”.

Mẹ chồng cũng tiến đến nhìn mâm cơm rồi điếng người. Bà lườm tôi, song tôi lên giường, đắp chăn nằm ngủ. Chồng tôi lúc này có vẻ cũng biết điều hơn, anh nói: “Thôi để con dọn rồi úp tạm bát mì tôm ăn. Tí con đi mua cháo tim cật cho mẹ và vợ con”.

Tôi không biết chuỗi ngày tiếp theo sẽ thế nào nữa, giờ tôi chỉ muốn được chăm con một mình, chẳng cần mẹ chồng hay chồng ở bên nữa!

Trai tân hơn 20t cưới vợ 50 và cái kết kinh hoàng đêm tân hôn

Trai tân hơn 20t cưới vợ 50 và cái kết k::inh ho::àng đêm tân hôn

Không ít người bị thu hút lẫn nhau bất chấp khoảng cách về tuổi tác, ngoại hình hay hoàn cảnh. Mới đây, một cặp đôi người Trung Quốc chênh lệch nhau tới 22 tuổi đã thu hút sự quan tâm lớn của cộng đồng mạng.

Theo trang Sohu News đưa tin, đó là câu chuyện tình giữa một chàng huấn luyện viên thể hình với một bà cô tuổi ngũ tuần. Tuy có sự khác biệt rất lớn về tuổi tác, ngoại hình và gia thế nhưng cặp đôi này vẫn đến bên nhau bằng tình yêu và sự chân thành.

Chàng trai 28 tuổi, sống tại thành phố Thượng Hải, Trung Quốc, cho biết bản thân là một huấn luyện viên cá nhân tại phòng gym. Anh cao 1m80, vẻ ngoài điển trai, thân hình 6 múi cường tráng, trông rất nam tính và cuốn hút, có thể coi là một mỹ nam. Tuy nhiên, gia thế của chàng trai khá bình thường, bản thân anh cũng đi làm nhiều năm nhưng việc mua nhà, mua xe ở thành phố lớn là không dễ dàng. Đó cũng là một trong những lý do khiến chàng trai này mãi chưa thể tìm được đối tượng kết hôn.

Sau giờ làm, chàng trai 28 tuổi thường thích lên mạng kết bạn để tìm người trò chuyện, chia sẻ cuộc sống. Nhờ đó, chàng trai này đã gặp được một người phụ nữ 50 tuổi. Ban đầu, anh chỉ định kết bạn để tám chuyện, thế nhưng càng tâm sự càng thấy cuốn. Hai người nhận ra họ có sự đồng điệu trong tâm hồn, tuy chỉ mới nói chuyện qua mạng nhưng đã như tri kỷ lâu năm.

Sau đó, chàng trai đã hẹn gặp người phụ nữ này ngoài đời. Cả 2 cảm thấy đối phương rất ăn ý với mình bất chấp sự chênh lệch 22 tuổi. Không những thế, người phụ nữ còn cố tình mua thẻ tập gym hạng VIP, để chàng trai làm huấn luyện viên cá nhân cho mình, nhằm tạo thêm cơ hội tiếp xúc và tìm hiểu lẫn nhau.

Lâu dần, cả 2 đã nảy sinh tình cảm nam nữ với nhau từ lúc nào không hay. Chàng trai thừa nhận đã yêu người phụ nữ 50 tuổi và khi được tỏ tình, người phụ nữ cũng nhanh chóng đồng ý. Không lâu sau đó, cặp đôi bàn tính đến chuyện kết hôn.

 

Khi chàng trai nói với bố mẹ rằng mình đã có bạn gái, muốn kết hôn, bố mẹ anh hết sức vui mừng, còn giục anh mau chóng đưa bạn gái về ra mắt. Tuy nhiên, khi nghe con trai kể rằng cô con gái hiện đã 50 tuổi, xấp xỉ tuổi bố mẹ, gia đình anh đã phản đối kịch liệt vì không muốn bị mất mặt. Không những vậy, họ hàng và bạn bè của chàng trai cũng khuyên anh không nên tiếp tục duy trì cuộc tình này bởi sẽ không đi đến kết quả tốt đẹp.

 

 

Bất chấp tất cả những điều đó, chàng trai vẫn rất nghiêm túc với tình yêu của mình, muốn chứng tỏ mình không sai lầm nên đã tự đi đăng ký kết hôn, trở thành vợ chồng hợp pháp với người phụ nữ 50 tuổi.

Tuy không tổ chức đám cưới linh đình, cũng không được gia đình ủng hộ nhưng sau nửa năm, cuộc hôn nhân của “cặp đôi đũa lệch” này vẫn rất hạnh phúc, viên mãn. Cả 2 thường xuyên thể hiện tình cảm ngọt ngào trên mạng xã hội. Không những thế, chàng trai còn rơi vào “mỏ vàng” khi được người vợ giàu có tậu nhà lầu, xe hơi hiệu Porsche đắt đỏ. Giờ đây, cuộc sống của chàng trai lại là niềm ao ước của nhiều người.

Trên mạng xã hội, nhiều người đã để lại những bình luận khác nhau về chuyện tình trên:

“Tuổi tác đâu phải vấn đề, chỉ cần họ yêu nhau thật lòng là được”.

“Những chuyện tình lệch tuổi không còn hiếm trong thời đại này nữa, hy vọng 2 người họ sẽ sống bên nhau dài lâu”.

“Nếu tôi là chàng trai đó, có chênh lệch 30, 40 tuổi thì tôi cũng đồng ý yêu”…

Đáp lại những ý kiến khác nhau của cư dân mạng, chàng trai 28 tuổi khẳng định: “Giữa 2 chúng tôi là tình yêu đích thực, tôi đến với bà ấy hoàn toàn không phải vì bà ấy có thể cho tôi vật chất”

Bầu to tháng thứ 8, ăn cơm xong tôi nhờ chồng bê bát ra bồn để rửa thì mẹ chồng đang ngồi duỗi chân trên sập m::ắ:ng tơi tả: “Loại vợ này chỉ có v::ứ:t đi, chiều vợ lắm vào để nó cưỡi lên đầu lên cổ”. Tôi ôm bụng chạy vào phòng lấy tờ giấy, nói đúng 1 câu khiến mà xám mặt vội xin lỗi con dâu rối rít …

Bầu bí tháng thứ 8 bụng đã vượt mặt nên đi lại rất khó khăn, ăn cơm xong tôi nhờ chồng bê giúp mâm bát ra bồn để rửa thì mẹ chồng nhìn thấy mắng con dâu vuốt mặt không kịp.

Sau kết hôn tôi sống với nhà chồng trên cùng một mảnh đất, nhưng không chung nhà. Bố mẹ chồng xây cho vợ chồng tôi 1 căn nhà nhỏ ngay cạnh nhà ông bà, chỉ cách nhau cái sân. Bố chồng tôi bảo mẹ chồng tôi khá kỹ tính cho nên ở riêng để tránh va chạm, mẹ chồng nàng dâu đỡ xích mích vì những điều nhỏ nhặt.

Cuộc sống làm dâu của tôi cũng dễ thở vì ở gần bố mẹ chồng nhưng vẫn có sự riêng tư, vợ chồng tôi lại ăn riêng nên rất thoải mái. Sau cưới nửa năm tôi cấn bầu. Chuyện không có gì đáng nói khi tôi mang thai đến tháng thứ 8. Càng về cuối thai kỳ, tôi càng cảm thấy nặng nề, khó chịu. Em bé phát triển tốt, tôi cũng tăng tới tận 20kg nên rất ì ạch. Không những thế lại còn thường xuyên bị chuột rút.

 

 

 

Bụng bầu vượt mặt nhưng tôi vẫn thường đảm nhiệm việc rửa bát sau mỗi bữa cơm. (Ảnh minh họa)

Bụng bầu vượt mặt nhưng tôi vẫn thường đảm nhiệm việc rửa bát sau mỗi bữa cơm. (Ảnh minh họa)

Tối hôm ấy hai vợ chồng ăn cơm xong, tôi vẫn nhận rửa bát như mọi khi dù đang bầu bí. Nhưng vì ngồi ăn cơm lâu, lúc đứng lên chân bị tê bì, bụng lại khệ nệ nên tôi nhờ chồng bê mâm bát xuống bếp để lát tôi rửa. Ai ngờ đúng lúc đấy mẹ chồng sang chơi chứng kiến cảnh đó, chưa hiểu đâu đuôi ra sao bà chạy vội đến giành mâm bát trên tay con trai, quay sang con dâu mắng té tát:

– Ăn xong cứ ngồi đấy để cho chồng phải đi rửa bát. Loại vợ như này chỉ có vứt đi. Rửa mấy cái bát thì có gì đâu mà làm mình làm mẩy cậy mình bầu bí. Đúng là sướng quen cái thân rồi!

Mẹ chồng tôi còn nói một tràng giang đại hải những câu khó nghe nữa mà tôi không thể nhớ được, tai tôi lùng bùng và bỗng cảm thấy hoang mang không biết mình đã sai ở đâu. Tôi đang bầu bí mệt mỏi nhờ chồng hỗ trợ việc nhà là sai sao? Trong khi đó chồng tôi đứng im, cũng không kịp phản ứng gì hay bênh vợ câu nào.

Mắng tôi chán chê, bà quay sang mắng chồng tôi chiều hư vợ. Đàn ông con trai đi rửa bát khác nào mặc váy.

 

 

Bất ngờ bị mẹ chồng mắng té tát, tôi hoang mang không biết mình sai ở đâu? (Ảnh minh họa)

Bất ngờ bị mẹ chồng mắng té tát, tôi hoang mang không biết mình sai ở đâu? (Ảnh minh họa)

 

 

 

 

Sau phút bất ngờ, tôi trấn tĩnh đi lại trước mặt mẹ chồng, nhìn thẳng vào mắt bà hỏi một câu:

– Mẹ cũng từng mang bầu, sao mẹ cay nghiệt với con vậy?

Lúc này thì đến lượt mẹ chồng tôi bất ngờ. Từ ngày về làm dâu tôi chưa bao giờ phản ứng với bố mẹ chồng, luôn gọi dạ bảo vâng. Nay thấy tôi phản ứng, có lẽ bà cũng chưa chuẩn bị tinh thần cho tình huống này. Có chút bối rối, bà quay ra mắng chồng tôi thêm vài câu rồi đi về bên nhà phàn nàn với bố chồng, tôi ở bên này cũng vẫn nghe thấy tiếng bà.

Thừa thắng xông lên, tôi quyết định từ giờ sẽ đào tạo chồng một số việc giúp vợ bầu để cho mẹ chồng quen mắt với hình ảnh con trai làm việc nhà. Nếu không đến lúc tôi ở cữ sẽ chỉ khổ thêm mà thôi. Chị em gợi ý giúp tôi 1 số việc chồng có thể làm giúp vợ bầu để tôi bắt đầu “sự nghiệp dạy chồng” nhé!

Những việc chồng có thể làm để hỗ trợ vợ trong thời kỳ mang thai

– Giúp vợ việc nhà

Những công việc nhà trước đây có thể là phần việc độc quyền của vợ nhưng khi vợ có bầu các anh chồng nên có ý thức biết giúp đỡ vợ. Mỗi ngày bụng bầu càng trở nên khệ nệ nên không thể đảm nhiệm được tất cả công việc đó.

– Tham gia lớp học tiền sản cùng vợ

Việc chăm sóc con sau này không chỉ của một mình vợ, bạn hãy là người cùng cô ấy chăm sóc, nuôi dưỡng đứa con yêu. Tham gia lớp học tiền sản sẽ giúp bạn có thêm nhiều kiến thức về thai kỳ, về việc chăm sóc con,… Nhất là những ngày đầu khi vợ mới sinh, bạn sẽ chủ động trong chăm sóc cả vợ và con.

– Sắp xếp thời gian cùng vợ đi khám sức khỏe thai kỳ

Việc giành thời gian đi thăm khám cùng vợ trước tiên và quan trọng nhất là cho vợ thấy rằng bạn đang ở với cô ấy, cùng cô ấy trải qua tất cả các cung bậc cảm xúc, cả hạnh phúc và khó khăn trong thời kỳ mang thai.

– Cùng chuẩn bị đồ cho con yêu

Công việc chuẩn bị đồ cho bé con cũng thật gian nan vì có quá nhiều đồ cần mua. Nhưng hãy cảm thấy vui vẻ và thật ý nghĩa vô cùng khi cùng vợ sắm sửa đồ dùng, đón con chào đời. Các chồng sẽ trở thành một vệ sĩ “xịn” để tháp tùng vợ và con đi mọi nơi, đến mọi chỗ.

 

 

– Xoa bóp, massage toàn thân cho vợ

Trong suốt quá trình mang thai, vợ bạn sẽ không chỉ gặp các vấn đề về tâm sinh lý, mà còn thường xuyên gặp phải tình trạng đau nhức mỏi toàn thân, chuột rút,… nhất là những tháng cuối thai kỳ. Các anh chồng hãy thường xuyên xoa bóp, massage cho vợ để vợ cảm thấy thư giãn, dễ chịu hơn.

TUỔI GIÀ – KHÔNG CẦN DỰA VÀO CON CÁI

TUỔI GIÀ – KHÔNG CẦN DỰA VÀO CON CÁI
Tôi 75 tuổi, có 4 người con, 2 con trai, 2 con gái , khi các con còn nhỏ , tôi rất tự hào về 4 đứa con của mình nhưng khi chúng trưởng thành , cả 4 đứa đều khiến tôi thất vọng .
Sau khi nằm viện một mình, tôi nhận ra:
Tuổi già không cần dựa vào con cái là thoải mái nhất!
… …
Vợ chồng tôi đều từng làm việc ở một cơ quan, điều kiện gia đình tương đối tốt, chúng tôi cũng đã dạy dỗ 4 đứa con rất tốt. Các con đều có học thức cao, công ăn việc làm ổn định. 3 đứa lên tỉnh làm ăn còn cô con gái lớn nhất cũng lấy chồng sớm, không mấy khi về thăm chúng tôi.
Từ năm tôi 43 tuổi, chỉ có 2 vợ chồng tôi ở nhà. Cả 4 người con của tôi đều ít khi về nhà. Mỗi dịp Tết, nếu không phải là con trai thì là con gái không về. Ngôi nhà của vợ chồng tôi dần trở nên trống rỗng, trừ phi vợ chồng già chúng tôi đi tìm từng người một, còn cũng không mong mỏi các con sẽ tự về nhà đều.
Vợ chồng tôi đều không phải chăm cháu. Các con của tôi đều kết hôn và sinh con khá sớm, lúc ấy, chúng tôi vẫn còn công việc ở cơ quan nên không thể đến chăm cháu. Chúng tôi cũng dành ra một số tiền mua nhà cho 2 con trai.
Không biết có phải là không giúp đỡ con cái chăm cháu hay do các con bận bịu, càng ngày càng ít quan tâm đến chúng tôi. Khi vợ chồng tôi bị bệnh và phải nhập viện, cho dù bệnh nặng hay nhẹ, chúng tôi hầu như tự giải quyết mọi thứ.
Việc mong đợi vào con cái giống như mong đợi trúng số độc đắc, tùy thuộc vào may rủi và tâm trạng của chúng.
Về tiền bạc, chúng tôi cũng không phải lo lắng nhiều, chỉ cần chúng tôi chăm sóc lẫn nhau là đủ. Do đó, chúng tôi chưa cần sự giúp đỡ từ con cái và chúng tôi đã đi nhiều năm tháng tự lo, tự chăm sóc lẫn nhau như vậy.
… ….
10 năm trước, chồng tôi qua đời vì một cơn bạo bệnh, chỉ còn tôi một mình. Con cái cũng không ai ngỏ ý muốn đón tôi về sống chung. Từ lúc đó, tôi bắt đầu sợ bệnh tật, hàng ngày tôi luôn lo lắng về sức khỏe của mình, thực hiện ăn uống điều độ, tập thể để duy trì sức khỏe.
Nhưng già rồi, bệnh tật, ốm đau là điều khó tránh. Sau khi tôi 70 tuổi, tôi bắt đầu phát sinh nhiều bệnh như huyết áp cao, bệnh tim… Lúc đó, các con vẫn còn chút quan tâm đến sức khỏe của tôi và thỉnh thoảng về thăm tôi. Nhưng không có ai có thể luôn đồng hành cùng tôi và tôi không thể dựa vào chúng khi có chuyện gì xảy ra.
Năm ngoái, tôi cần phải phẫu thuật, bệnh viện yêu cầu tôi phải có nhà người đi cùng. Tôi nghĩ đến việc nhờ các con đến chăm sóc, nhưng câu trả lời là không ai trong số họ có thể đến được. 2 người con trai nói phải đi làm không thể nghỉ phép, về phần 2 cô con dâu, một người nói phải chăm con, người còn lại nói sức khỏe không tốt.
Khi tôi đặt hy vọng duy nhất vào cô con gái út, con lại nói với tôi rằng con bận không thể đến và nhờ cô con gái lớn, người đang không có việc làm nên tạm ở nhà, đến chăm sóc tôi.
Về con gái lớn, ngay từ đầu tôi cũng không kỳ vọng gì, vì trong 4 đứa, con ở gần nhất với tôi nhưng ít đến thăm tôi nhất. Con gái cả thường chỉ liên lạc với tôi khi cần tiền hoặc cần tôi giúp đỡ. Sau khi suy nghĩ lại, tôi không có ý định làm phiền các con, tôi biết dù có bắt chúng phải chăm sóc mình thì cuối cùng tất cả đều không thoải mái.
Vì nhập viện và dự kiến mổ hai ngày nên tôi ở lại một mình, trước khi mổ tôi nhờ y tá tìm người chăm sóc cho tôi. Lúc đó, trong phòng bệnh, tất cả đều có tình trạng giống tôi, nhưng tôi là người duy nhất phải nhập viện một mình.
Trong phòng bệnh, có một người phụ nữ tầm 50 tuổi, ban ngày có 2 cô con gái thay phiên nhau chăm sóc, ban đêm có con trai và con dâu. Điều này thực sự khiến tôi ghen tị. Người chồng của người phụ nữ ở giường bên cạnh, tò mò hỏi tôi: “Chị, chị thật sự là người mạnh mẽ, tâm lý cũng rất tốt, một mình ở viện để phẫu thuật, thật khác với bà vợ nhà tôi. Bà ấy còn yêu cầu cả gia đình phải ở đây, và phải động viên tinh thần từng tí một”.
Lúc đó, tôi không biết liệu anh ta đang khen ngợi tôi hay đang thể hiện sự thương hại. Câu hỏi đó khiến tôi không biết phải trả lời như thế nào. Tôi cũng không thể nói rằng, “Tôi có 4 người con mà không có ai đến chăm sóc tôi sao?” Vì vậy, tôi do dự một chút rồi nói: “Thực sự thì cũng ổn, chỉ là tôi làm phẫu thuật một mình để không làm cho gia đình lo lắng thôi. Nói chung, loại phẫu thuật này cũng không có rủi ro lớn, không có gì phải lo lắng cả!”
Người con dâu của một bệnh nhân giường bên cạnh đã lẻn đến và than phiền với tôi nhỏ giọng: “Dì một mình điều trị và ở viện, không giống như mẹ cháu. Chỉ là một chút việc nhỏ, bà ấy làm cả gia đình phải rối bời”.
Nghe những lời phàn nàn của cô con dâu này khiến tôi băn khoăn, nếu tôi nhờ các con phục vụ mình, biết đâu chúng cũng phàn nàn như cô ấy phải không? Con cái bình thường cũng không quan tâm nhiều đến tôi, khi tôi ốm, chúng sẽ phải xin nghỉ phép, ở lại bệnh viện với tôi cả ngày, nhất định sẽ không thích. Cho nên, cuối cùng suy nghĩ một chút, một mình nhập viện kỳ thực cũng khá tốt, yên tĩnh, cũng không có quá nhiều phiền toái.
Vì thế, sau khi xuất viện, tôi đã lập kế hoạch cho tuổi già của mình. Tôi dự định sống dựa vào chính mình, không còn mong con cái chăm sóc cho mình nữa. Tôi thấy nếu mình có quá nhiều kỳ vọng, mình sẽ dễ buồn hơn.
Tôi khá hạnh phúc khi không còn phải trông ngóng các con từng ngày. Ở nhà dù có chuyện gì thì tôi cũng luôn thuê người làm giúp. Khi tôi quá già không thể tự chăm sóc bản thân, tôi cũng đã nghĩ đến việc bán nhà và vào viện dưỡng lão.
Với số tiền tiết kiệm, lương hưu và tiền dư nếu bán nhà, dù chọn sống trong viện dưỡng lão hay thuê bảo mẫu, tôi đều có thể sống một cuộc sống vô tư và thoải mái.
Điều kỳ lạ là gần một năm kể từ khi tôi chọn cách tự chăm sóc bản thân, tôi ít liên lạc với các con hơn, nhưng chúng lại bắt đầu lo lắng cho tôi. Trong dịp Tết Nguyên đán, sau khi tôi thông báo qua một số người thân rằng tôi dự định bán nhà và vào viện dưỡng lão, các con tôi đã trở nên tích cực hỏi thăm hơn nhiều. Cả 4 con thỉnh thoảng sẽ chủ động gọi điện cho tôi và sẽ quay lại thăm tôi vào những ngày nghỉ lễ.
Tuy nhiên, từng người đều đến hỏi thăm tài sản, nhà cửa của tôi. Tôi lảng tránh không nói đến những vấn đề đó.
Bây giờ tôi đã già rồi, tôi chỉ phải tự lo cho tuổi già của mình. Cuộc sống của tôi đã được sắp xếp rõ ràng, tôi thực sự cảm thấy cảm giác tự do, không phải phụ thuộc vào con cái, rất thoải mái. Trên thực tế, con người hạnh phúc nhất khi dựa vào chính mình dù tuổi trẻ hay về già….

Bố chồng tháng nào cũng gửi tiền cho tôi nuôi con, nhưng kỳ lạ là sau khi ông mất, tôi vẫn nhận được số tiền đó

Nhìn người đàn ông rắn rỏi trưởng thành hơn trước kia, tôi cũng có chút xúc động.

Sau khi cưới được 3 năm, tôi và chồng phát sinh quá nhiều mâu thuẫn nên quyết định ly thân. Tôi dẫn theo 2 con gái về nhà ngoại ở. Chúng tôi chưa ra tòa l.y hô.n vì còn liên quan tới quyền lợi của các con và cũng vì bố mẹ chồng tha thiết muốn chúng tôi suy nghĩ lại. Ông bà bảo chúng tôi cứ tách nhau ra một thời gian, suy nghĩ chín chắn cẩn thận, nếu cảm thấy tha thứ được cho nhau thì quay về. Trước sự mong mỏi của bố mẹ chồng, tôi đành gật đầu đồng ý mình sẽ suy nghĩ kỹ việc này. Nhưng thật không ngờ, chúng tôi ly thân một mạch 7 năm liền.

Trong thời gian đó, có vài lần bố mẹ chồng đến nhà ngoại thăm cháu, hỏi tôi khi nào quay về. Nhưng tôi thì không muốn quay lại với chồng nữa nên luôn tìm đủ lý do từ chối. Vài năm trở lại đây, ông bà chỉ gọi điện vì đường xa xôi, sức khỏe yếu, không đi lại được nhiều. Tôi thì bận công việc, lại không muốn gặp mặt chồng nên cũng không đưa các con về thăm ông bà được.

Suốt 7 năm đó, bố chồng tháng nào cũng gửi cho tôi 6 triệu, lần đầu gửi thì ông bảo tiề.n ông bà cho các cháu ăn học. Tôi bảo ông bà cứ để tiề.n đó dưỡng già. Tôi biết tổng lương hưu của ông bà được khoảng 14-15 triệu/tháng, đủ cho ông bà chi tiêu, nhưng trích ra mỗi tháng 6 triệu cho 2 cháu thì cũng khá nhiều. Dù tôi từ chối, ông vẫn chuyển khoản qua app, tháng nào tôi cũng nhận được, đúng vào mùng 5. Lâu dần, tôi nghĩ thôi thì ông bà đã cho cháu, tôi dùng tiề.n đó lo cho 2 con cũng đỡ vất vả.

Bố chồng gửi cho tôi 6 triệu mỗi tháng đều đặn trong 7 năm, tới khi ông mất, tôi ngỡ ngàng phát hiện ra sự thật ẩn giấu - Hình 1

Ảnh minh họa

Cho đến 2 tháng trước, bố chồng tôi qua đời vì đột quỵ. Tôi đưa 2 con về viếng ông nội. Thật lòng tôi rất thương bố mẹ chồng, ông bà rất tốt với tôi, sự ra đi của ông khiến cả tôi và 2 con vô cùng đa.u xó.t và hụt hẫng.

Nhưng điều kỳ lạ là sau khi bố chồng mất, tôi vẫn nhận được 6 triệu. Cho nên, vào dịp 49 ngày của ông, tôi lại đưa các con về nhà nội để hỏi cho ra sự thật. Và tôi ngỡ ngàng khi biết, thì ra 7 năm qua, người chuyển tiề.n cho tôi chính là chồng tôi, anh dùng danh nghĩa của bố mẹ để chuyển trợ cấp cho các con, để tôi và các con sẽ ghi nhớ ơn nghĩa của nhà nội. Bởi anh biết, nếu là anh chuyển thì tôi sẽ cho đó là chuyện đương nhiên, là trách nhiệm của anh. Thế nên anh chuyển dưới tên bố chồng tôi.

Tôi vừa kinh ngạc khi biết chuyện, vừa cảm thấy hóa ra anh có lòng như vậy, vẫn biết đường mà chu cấp cho các con, có trách nhiệm của một người cha.

Mẹ chồng nhân cơ hội này khuyên tôi quay về, bà bảo 7 năm là quá dài rồi, chồng tôi trong thời gian đó vẫn không muốn l.y hô.n, vẫn quyết định chờ tôi và các con về. Bà nói tôi nên cho chồng một cơ hội.

Nhìn người đàn ông rắn rỏi trưởng thành hơn trước kia, tôi cũng có chút xúc động. Tôi không biết có nên tái hợp không nữa! Tôi rất sợ tình cảnh cãi vã suốt ngày trước kia lại tái diễn. Nhưng nếu không mở lòng thì cuộc sống của chúng tôi cứ bế tắc thế này cũng không ổn. Mong nhận được lời khuyên từ mọi người.

Anh trai đòi tôi cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu sau khi mẹ m/ấ/t, tôi ngỡ ngàng biết âm mưu đằng sau của nhà anh ấy

 

Ngày mẹ tôi còn trẻ khỏe, bà đi chăm sóc cháu nội suốt 10 năm. Khi đó, con tôi còn nhỏ, tôi từng mời mẹ đến trông nom các cháu nhưng bà từ chối. Mẹ bảo tôi nên nhờ nhà nội giúp đỡ, còn bà phải chăm lo cho cháu nội để về già, anh chị tôi có trách nhiệm.

Bố tôi mất sớm, mẹ về già không thể sống một mình được nên bà nghĩ đối xử tốt với cháu nội, chắc chắn cuối đời sẽ được an vui bên con cháu. Nhưng sự thật không như mơ, lúc mẹ tôi 65 tuổ.i, sức khỏe không còn tốt, vợ chồng anh trai đẩy bà về quê.

Ngày đó, tôi biết mẹ buồn lắm nhưng không nói ra sợ gia đình bất hòa nên chỉ giữ kín trong lòng. Mẹ trở về quê tiếp tục đi làm cỏ thuê, kiếm từng đồng để chi tiêu và tiết kiệm. Thương mẹ vất vả sớm mưa, thỉnh thoảng tôi vẫn gửi tiề.n về biếu bà.

Có lẽ do lao lực quá mà một ngày mẹ đi làm về, trên người vẫn còn đeo đôi ủng, nằm vật ra giường rồi ra đi mãi mãi. Giá lúc đó có con cháu bên cạnh, chắc bà sẽ được đi bệnh viện kịp thời. Đằng này mẹ mất mà ngày hôm sau hàng xóm mới phát hiện ra. Cứ nghĩ đến cảnh mẹ ra đi khi đói khát và không có người thân bên cạnh mà tôi đau thắt ruột.

Sau khi mẹ mất, anh trai yêu cầu tôi giao nộp 500 triệu tiề.n tiết kiệm của mẹ, tôi ngã ngửa vì mưu kế thâm hiểm của anh - Hình 1

Mẹ mất được 3 ngày, anh tôi bất ngờ lục tung nhà lên tìm tòi xem bà có thứ gì quý cất giấu không. Sau một hồi không thấy gì, anh ấy quay qua hỏi tôi:

“Năm trước, thấy mẹ làm vất vả quá, vợ chồng anh lập cho bà cuốn sổ tiết kiệm 500 triệu để dưỡng già, vậy mà giờ đây không thấy cuốn sổ đâu. Em thường xuyên về quê, có bí mật gì mẹ hay tâm sự với con gái, chắc chắn em đang cầm số tiề.n đó. Hãy đưa trả lại cho anh!”.

Tôi chưa bao giờ nghe thấy mẹ nói anh trai biếu bà khoản tiề.n lớn thế cả. Tôi cũng khẳng định bản thân không cầm của mẹ một đồng nào. Thậm chí thỉnh thoảng còn biếu mẹ vài triệu để chi tiêu sinh hoạt.

Anh trai nói nếu tôi nhất định không giao ra số tiề.n 500 triệu đó thì mảnh đất của bố mẹ sẽ thuộc về vợ chồng anh ấy. Tôi không có quyền đòi một tấc đất nào nữa.

Khi còn sống, mẹ nói sẽ cho tôi một suất đất, phần còn lại thuộc về anh trai tôi. Bà còn nhấn mạnh đây là đất tổ tiên nên không con nào được bán. Nhưng mẹ mất khi chưa kịp lập di chúc. Giờ lại vì chuyện này mà anh trai tính kế với tôi, vu vạ cho tôi chuyện cầm sổ tiết kiệm 500 triệu của mẹ. Tôi không biết phải xử lý chuyện này thế nào nữa?

 

Bố mẹ tôi tiếp đón thông gia rất nhiệt tình, nào ngờ khi lên thành phố mẹ chồng lại đãi món ăn này khiến bố mẹ tôi bỏ về giữa bữa cơm

Bố mẹ tôi tiếp đón thông gia rất nhiệt tình, nào ngờ khi lên thành phố mẹ chồng lại đãi món ăn này khiến bố mẹ tôi bỏ về giữa bữa cơm

Tính tình tôi ham vui nhưng không phải là người đàn bà hư hỏng. Trong đám cưới, bạn bè chúc rượu, nể chồng tôi mới uống một ly, vậy mà đêm tân hôn chồng bắt bẻ:

“Bao nhiêu người mời rượu không uống, thế sao cô lại uống ly rượu của Nhân mời, phải chăng 2 người có tình ý với nhau?”.

Nhân là bạn thân của chồng, chúng tôi từng gặp nhau rất nhiều lần. Tình ngay lý gian, tôi chỉ biết thanh minh là không có tình cảm gì với Nhân, chẳng qua là thấy anh ta mời nhiệt tình hơn những người khác, cũng là bạn thân của anh nên uống thôi. Với lại từ chối mọi người nhiều cũng không hay.

Vợ giải thích hết lẽ, thế mà chồng vẫn không chịu buông tha, cả đêm tân hôn truy hỏi mối quan hệ giữa tôi với Nhân làm tôi chịu không nổi buộc phải ôm gối qua phòng em gái chồng ngủ.

Sau cưới được 1 tháng, bố mẹ chồng cho chúng tôi 1 ngôi nhà mặt tiền để chồng tôi mở quán giải khát. Vợ chồng tôi đều từng là nhân viên trong quán bia nên việc mở quán diễn ra rất thuận lợi.

Nội thất nhà đẹp

 

Bố mẹ chồng đến nhà thông gia đón con dâu về, tôi đáp một câu khiến ông bà tái mặt - 1

Chỉ vì uống ly rượu của Nhân mà tôi bị chồng nghi ngờ. (Ảnh minh họa)

Có lẽ do có duyên bán quán nên mỗi ngày quán có khá đông khách nên việc làm ăn ngày càng tốt. Chúng tôi mở quán được hơn 2 năm thì xảy ra chuyện không hay, đó là do tính ghen tuông của chồng mà ra.

Chuyện xảy ra vào Tết dương lịch vừa rồi, lúc tôi đang bê bia đi tiếp khách thì có 1 vị khách quen quá nhiệt tình và mời mọc tôi uống rất nhiều. Thấy người quen mời, tôi không thể từ chối mãi được nên vui vẻ uống 1 ly bia. Nhìn thấy tôi uống được, những người đàn ông khác cũng mời và tôi từ chối thì họ bảo không nể mặt họ. Không muốn mất khách và không thể từ chối, cuối cùng tôi buộc phải uống với mỗi người nửa cốc bia.

Khi khách ra về hết, chồng kéo tôi vào phòng và đánh mắng:

“Cô là đàn bà đã có chồng con mà còn lẳng lơ đưa tình với người đàn ông khác. Gia đình này không chứa chấp kiểu đàn bà lăng nhăng như cô. Cô giao lưu với nhiều người thế, chắc gì đứa con đã phải giọt máu của tôi”.

Gói kỳ nghỉ gia đình

Càng nói chồng càng hung hăng lấn át lời vợ và cuối cùng anh đưa mẹ con tôi ra xe và trả về nhà ngoại.

Tại sao đàn ông uống rượu bia chúc tụng nhau được mà tôi mới uống có 1 chút đã bị chồng đuổi đi. Phải chăng chồng tôi quá cổ hủ lạc hậu và ghen tuông, sống với người như thế cả đời sẽ khổ, thế thì ở vậy cho nhẹ nợ.

<Bố mẹ chồng đến nhà thông gia đón con dâu về, tôi đáp một câu khiến ông bà tái mặt - 2

Chồng càng hung hăng lấn át lời vợ và cuối cùng anh đưa mẹ con tôi ra xe và trả về nhà ngoại. (Ảnh minh họa)

 

Khi mới bị trả về nhà ngoại, tôi rất sốc và lo sợ mọi người chê cười nhưng rồi mọi chuyện cũng dần lắng xuống. Hiện tại mẹ con tôi đang sống rất yên ổn ở nhà ngoại. Vậy mà ngày hôm qua bố mẹ chồng đến và xin đón chúng tôi về nhà làm gia đình tôi xáo trộn.

Mẹ chồng tỏ ra rất hối hận:

“Các cháu mâu thuẫn nhau cũng là do lỗi tại chúng tôi. Bọn trẻ ra ngoài sống, chúng tôi không quan tâm sát sao nên mới để xảy ra chuyện buồn này. Nếu ông bà bảo cháu về thì tôi hứa sau này sẽ bắt con trai đối xử tốt với vợ con, không có chuyện đẩy vợ về nhà ngoại nữa”.

Tôi bảo:

“Con rất tôn trọng bố mẹ nhưng người con sống cả đời là chồng con. Khi nào anh đến xin lỗi và đón 2 mẹ con thì con mới theo về”.

 

Không thể thuyết phục được tôi, 2 ông bà ra về với vẻ mặt rất buồn. Khách vừa ra về, bố tôi bức xúc mắng mỏ tôi nhiều lời khó nghe và trách mẹ tôi nuông chiều con cái để hư hỏng. Bố bảo từ ngày tôi bị chồng đuổi về, ông không dám gặp bạn bè vì xấu hổ. Bố muốn tôi bế con về nhà chồng và bảo ban nhau làm ăn, đừng để bố mẹ có tuổi rồi mà phải lo lắng nữa.

Theo mọi người, tôi có nên nghe lời bố về nhà chồng hay đợi chồng đến đón đây?

Em mới cưới chồng được 1 năm mà chồng em bắt em phải sống cùng BỐ MẸ CHỒNG,em không đồng ý ,nên đòi ly hôn.

Mai và Trung kết hôn khi cả hai vừa ngoài 20 tuổi. Trung làm nhân viên văn phòng, thu nhập trung bình, còn Mai bán hàng cho một shop thời trang nhỏ. Cuộc sống tuy không dư dả nhưng khá yên ổn. Họ thuê một căn chung cư nhỏ ở ngoại thành để tiết kiệm chi phí.

Sau một năm chung sống, Trung bắt đầu ngỏ ý muốn Mai cùng anh chuyển về sống chung với bố mẹ. “Bố mẹ anh đã lớn tuổi, anh muốn tiện chăm sóc,” Trung nói. Nhưng Mai kiên quyết từ chối. “Sống chung sẽ mâu thuẫn, chẳng mấy mà cãi nhau thôi,” cô phản bác.

Mâu thuẫn ngày càng lớn khi Trung cho rằng Mai ích kỷ, không nghĩ cho gia đình. Mai lại nghĩ Trung gia trưởng, muốn áp đặt cô vào khuôn mẫu con dâu truyền thống. Cuối cùng, họ quyết định ly hôn trong sự tiếc nuối của cả hai bên gia đình. Mai chuyển về nhà mẹ đẻ, còn Trung dọn đến sống với bố mẹ.

 

 

Em chồng mới cưới, mẹ chồng đã bảo vợ chồng tôi cho em 200 triệu

Sau ly hôn, Mai quay lại cuộc sống độc thân và tập trung vào công việc. Một ngày, cô vô tình gặp Lan, bạn chung của cả hai vợ chồng cũ, tại một quán cà phê. Trong cuộc trò chuyện, Lan nhắc đến Trung với vẻ mặt lấp lửng:

“Cậu biết gì chưa? Trung giờ giàu lắm, nghe đâu mua liền mấy căn nhà phố trung tâm đấy!”

Mai ngạc nhiên: “Cậu đùa à? Trung làm gì có tiền, ngày trước lương anh ấy chỉ đủ sống thôi mà.”

Lan cười: “Tớ cũng không rõ chi tiết, nhưng nghe nói anh ấy quản lý cả chuỗi cửa hàng thời trang lớn. Cậu không biết à?”

Mai rơi vào trạng thái bối rối. “Sao có thể như vậy? Chẳng lẽ anh ta trúng số?” Cô quyết định tự mình tìm hiểu.

Mai bắt đầu tìm kiếm thông tin và phát hiện Trung đang sở hữu một chuỗi 18 cửa hàng thời trang cao cấp tại thành phố. Không chỉ vậy, anh còn được báo chí gọi là “tỷ phú trẻ tuổi kín tiếng”, với tổng tài sản lên đến hàng trăm tỷ đồng. Thậm chí, ngôi nhà ngoại thành mà Trung từng muốn cô dọn về sống chung hóa ra là một biệt thự sang trọng, đầy đủ tiện nghi.

Mai không tin vào mắt mình. Những câu hỏi cứ liên tục xuất hiện trong đầu cô: “Sao anh ấy lại giấu mình? Số tiền ấy từ đâu mà có?”

Quyết tâm tìm câu trả lời, Mai liên hệ Trung với lý do muốn xin một số giấy tờ ly hôn còn sót lại. Khi gặp, cô không thể che giấu sự tò mò:

“Tôi nghe nói anh sở hữu chuỗi cửa hàng lớn. Sao trước đây anh không nói gì với tôi?”

Trung thở dài, ánh mắt trầm tư. “Anh không muốn chuyện tiền bạc ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta. Khi yêu, anh chỉ muốn biết em có yêu anh thật lòng hay không, chứ không phải yêu vì tài sản.”

Anh tiếp tục kể, gia đình anh là chủ sở hữu chuỗi cửa hàng thời trang nổi tiếng từ trước khi anh sinh ra. Tuy nhiên, bố mẹ Trung luôn sống giản dị và không phô trương. Sau khi cưới Mai, Trung đã được chuyển giao quyền quản lý chuỗi cửa hàng này, nhưng anh cố tình giấu nhẹm để thử lòng vợ.

“Anh muốn chúng ta sống như những cặp đôi bình thường, tự lập và không dựa dẫm vào tài sản gia đình. Nhưng có lẽ anh đã sai…” Trung nói, ánh mắt đầy tiếc nuối.

Mai rời đi với một cảm giác hỗn độn. Cô nhận ra mình đã đánh mất một người chồng yêu thương mình thật lòng. Nếu cô bớt cố chấp, lắng nghe Trung hơn, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Sau hôm đó, Mai không còn liên lạc với Trung nữa. Cô nghe nói anh vẫn sống một mình, tập trung vào công việc và chăm sóc bố mẹ. Còn cô, mỗi khi nghĩ đến cuộc hôn nhân đã qua, lại cảm thấy trái tim nhói đau.

Câu chuyện của Mai là bài học về sự thấu hiểu và tin tưởng trong hôn nhân. Đôi khi, những điều chúng ta từ chối có thể lại chính là những điều quý giá nhất mà ta mãi mãi không thể tìm lại.

Con dâu mới quyết định xuống tiền xây tặng cho chúng tôi căn nhà 2 tầng

Vợ chồng tôi làm nông, cả đời chẳng xây nổi căn nhà khang trang, thấy bố mẹ chồng khổ quá nên con dâu mới quyết định xuống tiền xây tặng cho chúng tôi căn nhà 2 tầng. Ngày tân gia, nhìn căn nhà đúng như trong giấc mơ vậy, vợ chồng tôi hạnh phúc vô cùng. Lúc bày mâm cúng, thiếu mỗi đĩa muối gạo mà con dâu vẫn nhờ tôi xuống lấy, vừa mở tủ bếp thì thấy tờ giấy A4 rơi ra, cầm lên đọc tôi sả-ng hồ-n khi biết…

 

Vợ chồng tôi, cả đời làm nông, quanh quẩn với ruộng đồng, con gà con lợn. Giấc mơ về một căn nhà khang trang chỉ như làn khói trong gió, thoảng qua rồi tan biến. Căn nhà cũ của chúng tôi xập xệ, mỗi khi trời mưa, nước dột từ mái đến tận nền nhà. Thế mà, chẳng thể làm gì hơn vì cơm áo gạo tiền còn chưa đủ.

Thấy cảnh bố mẹ chồng khổ cực, con dâu tôi – đứa con gái tôi từng lo lắng liệu có hợp nếp nhà quê này – đã khiến chúng tôi xúc động đến nghẹn lời. Nó quyết định bỏ tiền xây cho vợ chồng tôi một căn nhà hai tầng. Ban đầu, vợ chồng tôi gạt phăng đi, bảo:
– “Thôi con ơi, ba mẹ già rồi, sống ngày nào hay ngày đó. Con còn lo cho gia đình nhỏ của mình nữa.”

Nhưng nó chỉ cười, ánh mắt kiên quyết:
– “Ba mẹ cứ để vợ chồng con lo. Đây là ước nguyện của tụi con, không chỉ là việc báo hiếu mà còn là giấc mơ của cả nhà mình.”

 

Thế là, sau bao ngày mong ngóng, căn nhà mới khang trang cũng hoàn thành. Ngày tân gia, nhìn mái nhà cao ráo, những bức tường vững chãi, tôi không kìm được nước mắt. Vợ tôi đứng bên, mắt cũng đỏ hoe. Chúng tôi chưa bao giờ dám nghĩ có ngày được sống trong một căn nhà như thế này.

Khi mọi người còn đang rộn ràng sắp lễ, tôi lặng lẽ xuống bếp lấy ít muối gạo để bày mâm cúng. Nhưng vừa mở tủ bếp, một chiếc phong bì nhỏ rơi xuống. Bên ngoài là dòng chữ “Gửi ba mẹ” viết bằng nét chữ quen thuộc của con dâu tôi.

Tôi lặng người, tim đập mạnh. Chuyện gì đây? Tay run run mở thư, tôi đọc từng chữ:

**”Ba mẹ kính yêu,

Con biết, để đồng ý nhận căn nhà này, ba mẹ đã trăn trở nhiều lắm. Nhưng ba mẹ ơi, đây là tất cả tấm lòng của con. Suốt những năm qua, con chứng kiến ba mẹ vất vả mà không thể làm được gì nhiều. Bây giờ, khi vợ chồng con có chút khả năng, con chỉ mong được san sẻ với ba mẹ.

Căn nhà này không chỉ là chỗ ở, mà là lời cảm ơn của con dành cho ba mẹ – những người đã sinh ra và nuôi dạy chồng con thành người đàn ông tốt bụng, nhân hậu.

Con cũng mong ba mẹ hiểu rằng, đây không phải là món nợ, mà là tình cảm của con. Ba mẹ hãy vui vẻ sống trong căn nhà này, cùng con cháu trải qua những tháng ngày an yên nhất của tuổi già.

Yêu thương ba mẹ thật nhiều,
Con dâu của ba mẹ.”** 

Thủ tục cúng nhập trạch nhà mới chuẩn phong thủy | Lễ...

Tôi đọc xong, mắt nhòe đi. Bàn tay cầm lá thư run rẩy, trái tim dường như không chịu nổi. Vợ tôi từ trên nhà đi xuống, nhìn thấy tôi đứng sững, bèn hỏi:
– “Ông cầm gì mà đứng ngẩn ra thế?”

Tôi chỉ đưa lá thư cho bà, không nói nên lời. Đọc xong, bà cũng lặng đi, rồi ôm lấy tôi mà khóc.

Chúng tôi chưa từng nghĩ rằng, đứa con dâu ấy lại yêu thương vợ chồng tôi đến vậy. Nó không chỉ xây cho chúng tôi một căn nhà, mà còn dựng lên cả một mái ấm đầy tình nghĩa và lòng biết ơn.

Từ giây phút ấy, tôi biết rằng, cuộc đời này chẳng cần gì hơn nữa. Chúng tôi đã có tất cả, không phải là căn nhà, mà là một gia đình trọn vẹn yêu thương.

*Chiếc phong bì ấy được cất kỹ trong ngăn kéo, như một báu vật quý giá nhất mà vợ chồng ông bà trân trọng suốt phần đời còn lại.*

Lần đầu về ra mắt nhà bạn trai ở quê bị bắt rửa 3 mâm cỗ

Tôi là giám đốc 1 công ty có tiếng về nội thất. Lần đầu về ra mắt nhà bạn trai ở quê bị bắt rửa 3 mâm cỗ. Tôi đi thẳng lên nhà cầm điện thoại gọi cho tài xế mang xe đến. Họ lập tức thay đổi thái độ khi thấy người bước từ xe xuống…

Tôi là giám đốc một công ty, lương tháng 3 con số, cao gấp chục lần vợ tôi nhưng khi về nhà thấy vợ hì hụi trong bếp, tôi vẫn sẵn sàng lao vào rửa chén, nhặt rau bình thường. Thậm chí có lúc nhìn m.ặt thấy vợ tôi mệt tôi luôn giục nghỉ đi, để tôi làm.

Bạn bè, bố mẹ, gia đình, nhân viên của tôi trong cơ quan đều biết việc này nhưng tôi lấy đó làm hãnh diện chứ không bao giờ có suy nghĩ “thằng đàn ông kém cỏi mới rửa bát”. Thậm chí nhân viên ở cơ quan còn ngưỡng mộ vì sếp là người tình cảm, yêu chiều vợ hết mực.

Chúng ta làm việc 8 giờ, vợ cũng phải làm việc 8 giờ. Cớ gì sau giờ làm mình được phép gác ch.ân xem tivi còn vợ thì đ.ầu tắt m.ặt tối nấu ăn, rửa bát, chăm con? Làm đàn ông, sức dài v.ai rộng thì phải ba đ.ầu sáu t.ay, không quản ngại giúp vợ chứ đi làm về cơm bưng nước rót thì chả xứng làm chồng. Lấy vợ chứ có phải lấy osin đâu? Yêu vợ, thương vợ thì càng phải xắn t.ay áo vào làm đỡ đần vợ.

Quan điểm của tôi là, dù bạn có là thủ tướng, là giám đốc to đến đâu đi chăng nữa thì về nhà bạn cũng chỉ là một người chồng, một người cha bình thường. Đừng mang địa vị cao thấp trong xã hội, chuyện thu nhập ra so đo như thế. Tổng thống Mỹ Bush còn công khai chuyện ông rửa bát cho vợ trên truyền hình một cách tự hào được cơ mà?