Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
Physical Address
304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124
“Không phải mẹ! Mẹ còn sống… mẹ bảo con vậy!”
Xóm nhỏ ven sông vốn bình yên như nhịp chèo của mấy chiếc thuyền độc mộc mỗi sớm. Con sông trước nhà ông Lâm chảy lặng lẽ, mờ như được phủ sương, ôm trọn mảnh ruộng và rặng tre già xào xạc trong gió chiều.
Trong căn nhà lợp mái tôn bạc màu, cuộc sống của ông Lâm và vợ – bà Hương – cứ thế trôi qua giản dị như bao đời người quê: sáng tiếng gà gáy, chiều bến nước, tối mùi khói rơm từ bếp củi bay lên quyện vào sương. Bà Hương tảo tần, hiền như nước sông; chiều nào cũng bưng thúng đồ ra bờ sông giặt giũ, lúc mặt trời đổ lửa xuống dãy bờ tre.
Không ai nghĩ rằng một chiều cuối mùa mưa ấy, mọi thứ sẽ đổi khác mãi mãi.
Hôm đó, bà Hương mang đồ ra bến nước như thường lệ. Nhưng khi bóng tối nuốt dần xóm làng, ánh đèn vàng loang loáng từ những ngôi nhà đã bật sáng, bà vẫn chưa về.
Ban đầu, ông Lâm nghĩ vợ tạt sang nhà ai đó. Nhưng một tiếng… rồi hai tiếng trôi qua. Gió đêm quệt qua mặt, lạnh buốt. Cảm giác bất an chồm lên ngực. Ông cầm đèn pin, chạy dọc bờ sông gọi khản cả cổ:
— “Hương ơi… Hương!”
Chỉ tiếng dế kêu, tiếng nước lăn tăn đáp lại.
Cả đêm đó ông không ngủ. Tim co thắt từng nhịp, như ai bóp nghẹt.
Sáng sớm hôm sau, tin dữ truyền về: dân làng vớt được một thi thể phụ nữ trôi gần bến hạ lưu, áo nâu hoa loang bùn – giống hệt áo bà Hương hay mặc.
Khi nhìn thấy chiếc áo đó, ông Lâm sụp xuống. Khuôn mặt thi thể biến dạng do nước, khó nhận ra, nhưng vóc dáng, quần áo… mọi thứ đều trùng khớp. Nỗi đau trùm lấy căn nhà như đám mây đen đặc.
Trong lúc hoảng loạn, không ai nghĩ đến việc giám định kĩ. Phong tục quê không cho phép trì hoãn. Người mất phải được đưa về nhà, lo lễ tang.
Khói hương nghi ngút, tiếng khóc xé lòng. Ông Lâm ngồi bất động như tượng gỗ, đôi mắt trũng sâu, tay run run chạm vào mép áo khoác cũ của vợ. Ðứa con út, bé Bin mới năm tuổi, ngơ ngác nhìn người lớn, đôi mắt đỏ hoe như chực trào, nhưng không hiểu thế nào là mất mẹ.
Chiều nhập quan. Thi thể bà Hương đã khâm liệm, hương trầm khói tỏa, nắp quan tài được chuẩn bị đặt vào.
Không khí nặng như tảng đá. Tiếng tụng kinh đều đều. Tay người run run nâng tấm nắp gỗ.
Đúng khoảnh khắc nghiêm trang ấy, một tiếng la thất thanh rạch ngang không gian:
— “Không phải mẹ! Không phải mẹ con!!!”
Mọi ánh mắt giật mình nhìn về phía cửa.
Bé Bin lao vào, hai chân nhỏ lấm bụi, khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu. Nước mắt nó tuôn như suối. Nó giật khăn tang trên đầu, chỉ tay thẳng vào quan tài, giọng nấc nghẹn:
— “Mẹ bảo con! Người này không phải mẹ! Mẹ đang lạnh! Mẹ ở chỗ cây cong!”
Cả nhà đông người nhưng như đông cứng. Có người bấu chặt tấm khăn tang trước ngực, run rẩy. Có người lùi lại, hồn vía như rơi khỏi xác. Ai cũng nghe trẻ con đôi khi thấy điều người lớn không thấy.
Bà nội run run xoa đầu bé:
— “Chắc nó mơ… thương mẹ quá…”
Nhưng bé Bin càng hét, giọng xé lòng:
— “Không phải! Không phải mẹ! Mẹ còn sống… mẹ gọi con!”
Ông Lâm đứng bật dậy. Hốc mắt ông sâu hun hút, bàn tay siết lại đến bật gân. Một tia nghi ngờ, như lưỡi dao mỏng sắc xuyên qua nỗi bi thương mịt mù.
Ông nhớ lại khoảnh khắc nhìn thi thể – khuôn mặt sưng nước, mắt nhắm nghiền, chỉ chiếc áo là chứng cứ duy nhất.
— “Nếu… nếu nhầm thì sao?”
Ông nói khàn, nhưng đủ để mọi người nghe:
— “Dừng nhập quan!”
Không ai dám phản đối.
Cả gia đình đổ ra bờ sông. Con đường dẫn ra bãi lau xào xạc trong gió chiều. Bé Bin đi đầu, nắm chặt tay bố, đôi chân nhỏ chạy hối hả như sợ trễ một khoảnh khắc nào đó mà mẹ đang chờ.
Đến bến cũ, nó lắc đầu lia lịa, quệt nước mắt, chỉ sang bụi lau rậm:
— “Không phải đây! Mẹ ở chỗ… cây… cong! Đi nữa!”
Mọi người men theo lối mòn, bùn đất nhão dưới chân, cành lau quẹt vào da rát bỏng. Tim ai nấy đập như trống làng.
Rồi…
Trong gió chiều, giữa tiếng nước rì rào và tiếng côn trùng vỡ òa trong nín thở…
Một tiếng rên yếu ớt vọng lên từ bụi lau:
“…Cứu… tôi… với…”
Cả đoàn người đứng sững. Mặt ai cũng tái mét. Hơi thở tắc lại trong cổ.
Tiếng rên lặp lại, rõ từng chữ, run rẩy, mệt mỏi, nhưng sống – rất sống:
“Cứu… tôi…”
Tiếng rên yếu ớt ấy như mũi kim xuyên toạc không gian im lặng. Mấy giây đầu, chẳng ai dám nhúc nhích. Mặt ai cũng tái như tờ giấy, tim đập thình thịch.
Bé Bin buông tay cha, chạy nhào về phía bụi lau:
— “Mẹ! Mẹ ơi!”
Ông Lâm sực tỉnh lao theo. Mọi người vội vã bước tới, vạch từng lớp cỏ cao, bùn đất bám đầy tay, quần áo ướt sũng.
Đằng sau bụi rậm, nửa thân người phụ nữ lấp ló giữa rễ cây cong đổ nghiêng xuống, quấn lấy chân như giữ lại. Quần áo sũng nước, tóc rối bết, mặt trắng bệch, môi tím tái — nhưng đôi mắt khẽ mở, run run nhìn lên.
Là bà Hương.
Da gà khắp người ông Lâm dựng đứng. Bạn không thể nhầm đôi mắt ấy — đôi mắt hiền, đục đi vì mệt mỏi, nhưng ánh lên một tia sáng yếu ớt khi nhìn thấy chồng con.
Bé Bin ôm lấy bà, giọng nấc nghẹn mà vẫn trẻ con:
— “Mẹ bảo con rồi mà… con đến rồi…”
Bà Hương cố nhấc tay, run bần bật, chạm lên má con. Đôi môi nứt toác hé ra tiếng thì thào:
— “Lạnh… lắm… tưởng… không gặp… con nữa…”
Nước mắt ông Lâm rơi lã chã, chân tay run bần bật. Ông bế vợ lên, thân thể bà nhẹ bẫng như chỉ còn hơi thở và ý chí bấu víu lấy sự sống.
Những người xung quanh nhìn cảnh đó, không ai cầm được nước mắt. Có người lẩm bẩm:
— “Trời ơi… linh cảm con trẻ…”
Chân tướng thi thể kia là ai?
Xe cấp cứu được gọi. Trong lúc đưa bà Hương đi, ai đó run rẩy hỏi:
— “Thế… còn người nằm trong quan tài… là ai?”
Không ai trả lời. Mọi ánh mắt quay lại phía nhà, nơi chiếc áo nâu hoa và thi thể vẫn đang nằm chờ khép nắp… tưởng như là bà Hương.
Không khí chợt trở lạnh. Một nỗi rùng mình chạy dọc sống lưng mọi người.
Liệu có người… đã mất và bị bỏ quên?
Hay một thân phận khác từng chìm trong nước?
Một cuộc đời xa lạ mà chẳng ai biết tên?Nhưng lúc ấy, chỉ có gia đình ông Lâm hiểu rõ — ưu tiên duy nhất là cứu sống người mẹ vừa trở về từ ranh giới sinh tử.
Linh cảm từ tình mẫu tử
Trên đường đến trạm xá, y tá truyền nước, kiểm tra vết thương. Bà Hương vẫn thều thào, từng tiếng đứt quãng:
— “Trượt chân… nước xiết… níu rễ… nghe tiếng Bin khóc… gọi mẹ…”
Bé Bin níu tay mẹ, mắt ráo hoảnh nhưng nhìn rất kiên định:
— “Con nghe mẹ gọi trước. Mẹ nói mẹ lạnh.”
Người lớn nhìn nhau, không ai dám phủ nhận.
Giữa ranh giới sống – chết, có lẽ chỉ có tình mẫu tử đủ mạnh để kéo linh hồn người mẹ về.
Và có lẽ… cũng chỉ có tiếng gọi vô thức từ con thơ mới đủ dẫn đường cho người mẹ trở lại nhân gian.