Góa chồng 5 năm thì ng-ã vào vòng tay cậu trai trẻ 25 t-uổi, tôi 65 mà như sống lại thời còn son, ngày chuẩn bị về ra mắt bố mẹ chồng tương lai, người yêu hỏi mượn tạm 100 cây vàng để lo làm ăn, tôi đắn đo mãi đồng ý để rồi

Góa chồng 5 năm thì ng-ã vào vòng tay cậu trai trẻ 25 t-uổi, tôi 65 mà như sống lại thời còn son, ngày chuẩn bị về ra mắt bố mẹ chồng tương lai, người yêu hỏi mượn tạm 100 cây vàng để lo làm ăn, tôi đắn đo mãi đồng ý để rồi

Sống già nhân già nhân ngãi non vợ chồng với Thành được hơn nửa năm, thì Thành thủ thỉ rằng Thành muốn công khai tình yêu của chúng tôi với bố mẹ đôi bên để có thể cùng nhau đi đến hạnh phúc trọn đời.

Mẹ tôi kể rằng từ ngày bé tý tôi đã biểu hiện tính tình khác với những bạn gái cùng tuổi. Tôi không chơi búp bê mà chỉ thích bày biện các món đồ lặt vặt rồi tưởng tượng cảnh đi chợ, mua mua, bán bán. Có lẽ sự đam mê ấy đeo bám cho đến ngày tôi thi trượt đại học, để có cớ xin bố mẹ cho tôi lên chợ đường biên tự lập nuôi thân.

Bố mẹ ủng hộ bằng cách cho một số vốn để tôi thuê một cửa hàng nhỏ và cất hàng quần áo may mặc sẵn. Vốn có tuổi trẻ, lại nhanh nhạy trong nắm bắt thị hiếu của khách hàng nên các mẫu thời trang tôi chọn lựa kinh doanh đều thu hút được người tiêu dùng.

Tích tiểu thành đại, sau 7 năm miệt mài lao động tôi đã thay cái cửa hàng chật hẹp thành một cửa hàng rộng rãi. Không những bán lẻ mà tôi còn đổ buôn cho thương lái mang hàng về xuôi, nên thu nhập rất tốt. Một mình không kham nổi việc kinh doanh nên tôi tuyển thêm người làm. Tiêu chí chọn nhân viên của tôi là chỉ thuê người trung tuổi, bởi họ điềm tĩnh và có kinh nghiệm bán hàng, chỉn chu trong việc quản lý tài sản cho chủ và luôn ngăn nắp, sạch sẽ…

Nhưng không may vào thời vụ bận rộn nhất trong năm là dịp tết, thì một chú trong đội bốc xếp bị tai nạn giao thông phải nghỉ việc. Tôi đành bỏ quy định tuyển người trung tuổi để chấp nhận thuê một thanh niên từ dưới xuôi lên. Cậu trai tên Thành, 25 tuổi, khỏe mạnh cường tráng với vóc dáng cao ráo, nước da bánh mật, đôi mắt ấn tượng và nụ cười dễ mến.

Thành khiến tôi hài lòng ngay hôm đầu nhận việc. Cậu trai chẳng nề hà nặng nhọc, vất vả để hoàn thành gọn gàng nhanh chóng công việc được giao. Từ đồng cảnh do xa quê, xa người thân, tôi và Thành trở nên đồng cảm, gần gũi. Thỉnh thoảng do khối lượng hàng lớn, lại quá giờ cơm, tôi chủ động giữ Thành ở lại dùng bữa cùng tôi.

Nữ Chủ Tịch Để Trai Trẻ Dắt Mũi Từ Mặt Cả Con Gái Ruột | Chủ Tịch Tập 98 - YouTube

Một chiều muộn bị ngộ độc thực phẩm, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi kiệt sức. Tôi chỉ kịp thều thào gọi điện cho Thành rồi lả đi vì mệt. Khi tỉnh lại thì tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện, ngồi cạnh tôi là Thành với ánh mắt đầy lo lắng, xót xa.

Tôi thực sự cảm động khi biết Thành đã thức trắng đêm để dõi theo từng giọt thuốc truyền cho tôi. Sau khi bình phục trở về cửa hàng, Thành không ngại điều tiếng mà đi chợ, đi mua thực phẩm bổ dưỡng, tự tay nấu cơm rồi kiên nhẫn dỗ dành tôi ráng ăn để có sức khỏe…

Rồi cái gì đến phải đến, tôi và Thành cùng cảm nhận không thể sống thiếu nhau. Ban ngày Thành vẫn là người làm thuê, nhưng ban đêm Thành là tình trẻ của tôi. Tôi không tiếc Thành bất cứ thứ gì, từ xe máy đời mới, thời trang hợp mốt đến tiền để Thành tiêu xài xả láng.

Sống già nhân già nhân ngãi non vợ chồng với Thành được hơn nửa năm, thì Thành thủ thỉ rằng Thành muốn công khai tình yêu của chúng tôi với bố mẹ đôi bên để có thể cùng nhau đi đến hạnh phúc trọn đời. Tôi hạnh phúc lắm, nghĩ mình đã bước vào tuổi 29 cũng không còn trẻ trung gì nữa mà kén chọn. Tôi chủ động đưa cho Thành một số tiền lớn để Thành về quê sửa sang nhà cửa của bố mẹ cho đàng hoàng, trước khi đón tôi về ra mắt nhà trai.

Thế mà Thành một đi không trở lại vớMột chiều muộn bị ngộ độc thực phẩm, cơn đau bụng dữ dội khiến tôi kiệt sức. Tôi chỉ kịp thều thào gọi điện cho Thành rồi lả đi vì mệt. Khi tỉnh lại thì tôi thấy mình đang nằm trong bệnh viện, ngồi cạnh tôi là Thành với ánh mắt đầy lo lắng, xót xa.

Tôi thực sự cảm động khi biết Thành đã thức trắng đêm để dõi theo từng giọt thuốc truyền cho tôi. Sau khi bình phục trở về cửa hàng, Thành không ngại điều tiếng mà đi chợ, đi mua thực phẩm bổ dưỡng, tự tay nấu cơm rồi kiên nhẫn dỗ dành tôi ráng ăn để có sức khỏe…

Rồi cái gì đến phải đến, tôi và Thành cùng cảm nhận không thể sống thiếu nhau. Ban ngày Thành vẫn là người làm thuê, nhưng ban đêm Thành là tình trẻ của tôi. Tôi không tiếc Thành bất cứ thứ gì, từ xe máy đời mới, thời trang hợp mốt đến tiền để Thành tiêu xài xả láng.

Sống già nhân già nhân ngãi non vợ chồng với Thành được hơn nửa năm, thì Thành thủ thỉ rằng Thành muốn công khai tình yêu của chúng tôi với bố mẹ đôi bên để có thể cùng nhau đi đến hạnh phúc trọn đời. Tôi hạnh phúc lắm, nghĩ mình đã bước vào tuổi 29 cũng không còn trẻ trung gì nữa mà kén chọn. Tôi chủ động đưa cho Thành một số tiền lớn để Thành về quê sửa sang nhà cửa của bố mẹ cho đàng hoàng, trước khi đón tôi về ra mắt nhà trai.

Thế mà Thành một đi không trở lại với tất cả tài sản tôi đã sắm cho Thành, cùng số tiền mồ hôi nước mắt sau hơn chục năm chắt chiu dành dụm buôn bán của tôi. Tôi đau khổ, bấn loạn vì ngoài số điện thoại không liên lạc được của Thành thì tôi chẳng biết phải tìm Thành ở đâu…i tất cả tài sản tôi đã sắm cho Thành, cùng số tiền mồ hôi nước mắt sau hơn chục năm chắt chiu dành dụm buôn bán của tôi. Tôi đau khổ, bấn loạn vì ngoài số điện thoại không liên lạc được của Thành thì tôi chẳng biết phải tìm Thành ở đâu…

chân dung 2 hót gơn chuyên dùng đòn ”mỹ nhân kế” để dụ dỗ thanh niên VN qua cam

Hé lộ chiêu trò tinh vi của các đối tượng mua bán người sang Campuchia: Sử dụng cả “mỹ nhân kế”

(ĐS&PL) – Ngoài những lời đường mật, các đối tượng buôn người còn sử dụng cả “mỹ nhân kế”. Những cô gái trẻ đẹp được cài cắm để tiếp cận, dụ dỗ các nạn nhân tiềm năng.

Hồi tháng 7/2024, Công an TP HCM nhận được công điện từ Đại sứ quán Việt Nam tại Campuchia về việc tiếp nhận 36 công dân Việt Nam bị tạm giữ và giải cứu tại Campuchia, trong đó có nhiều người cư trú tại TP HCM. Ban Giám đốc Công an TP HCM đã chỉ đạo các đơn vị phối hợp để tiếp nhận, điều tra và xác minh.

Tới đầu tháng 1, Văn phòng Cơ quan Cảnh sát điều tra (CSĐT) Công an TP HCM cho biết đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và bắt tạm giam 5 đối tượng liên quan đến tội “Mua bán người”, theo Báo Kinh tế & Đô Thị.

Qua điều tra cho thấy, tại Campuchia có nhiều “trung tâm lừa đảo trực tuyến” và “casino trá hình” do người nước ngoài tổ chức, thuê lao động Việt Nam thực hiện các hành vi phi pháp như dụ dỗ người chơi trực tuyến để chiếm đoạt tài sản.

Những trung tâm này sử dụng “đại lý” tại Việt Nam để tìm kiếm và ép buộc người lao động xuất cảnh trái phép. Các “đại lý” này thường dụ dỗ bằng thông tin sai lệch như “việc nhẹ, lương cao” để lôi kéo nạn nhân. Lợi dụng việc nạn nhân nợ nần, chúng đe dọa, ép buộc họ sang Campuchia và “bán” cho các trung tâm.

Tháng 8/2024, Công an TP HCM đã khởi tố vụ án và bắt giam Nguyễn Thanh Cường (SN 2006, trú quận 1), Trần Nhựt Minh (SN 1996, trú quận 4) và Võ Hải Đương (SN 2002, trú quận 7) về tội “Mua bán người”. Cả 3 bị cáo buộc dẫn dụ và ép buộc người dân xuất cảnh trái phép sang Campuchia.

Tiếp tục điều tra, cơ quan Công an bắt giam Bùi Thị Tâm Tuyền (SN 1995, trú tỉnh Đắk Lắk) và Huỳnh Thị Hoàng Quyên (SN 1998, trú tỉnh An Giang). 2 đối tượng này thường xuyên qua lại giữa Việt Nam và Campuchia, đóng vai trò lôi kéo và “dẫn dụ” lao động.

Bùi Thị Tâm Tuyền (bên trái), Huỳnh Thị Hoàng Quyên là mắt xích quan trọng, đóng vai trò dụ dỗ người để bán cho các trung tâm tại Campuchia. Ảnh: Vietnamnet

Bùi Thị Tâm Tuyền (bên trái), Huỳnh Thị Hoàng Quyên là mắt xích quan trọng, đóng vai trò dụ dỗ người để bán cho các trung tâm tại Campuchia. Ảnh: Vietnamnet

Các nạn nhân bị bán sang Campuchia bị nhốt trong các trung tâm có hàng rào thép và bảo vệ canh gác 24/24. Họ bị ép làm việc liên tục, nếu không đạt doanh số sẽ bị đánh đập, tra tấn, bỏ đói hoặc chích điện.

“Trường hợp nhân viên muốn về mà chưa hết hợp đồng sẽ phải đưa tiền cho công ty. Nếu không có tiền, nhân viên phải gọi điện cho người thân gửi tiền qua chuộc”, Tuyền khai.

Sử dụng “mỹ nhân kế” để dẫn dụ

Những đối tượng buôn người thường sử dụng các chiêu trò tinh vi để dẫn dụ con mồi. Lời hứa hẹn “việc nhẹ, lương cao” được sử dụng như một liều thuốc mê hoặc, đánh trúng tâm lý khao khát đổi đời của những người trẻ thiếu kinh nghiệm, đang loay hoay tìm kiếm cơ hội việc làm.

Ngoài những lời đường mật, các đối tượng còn sử dụng cả “mỹ nhân kế”. Những cô gái trẻ đẹp được cài cắm vào các hội nhóm, các trang mạng xã hội để tiếp cận, dụ dỗ các nạn nhân tiềm năng. Với vẻ ngoài xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào, những cô gái này dễ dàng chiếm được lòng tin của người nhẹ dạ.

Ví dụ điển hình như Tuyền và Quyên là các cô gái có nhan sắc, là mắt xích quan trọng trong việc tìm kiếm, dẫn dụ, đưa những người lao động Việt Nam sang Campuchia làm việc.

Theo Vietnamnet, Nguyễn Văn Q., một thiếu niên 16 tuổi đến từ Bắc Giang, là một trong số những nạn nhân của đường dây buôn người xuyên quốc gia. Em bị lừa bán sang Campuchia với lời hứa hẹn về một công việc lương cao. Tuy nhiên, khi đến nơi, Q. bị ép buộc tham gia vào một đường dây lừa đảo trực tuyến.

Q. được giao nhiệm vụ giả danh các cô gái trẻ, sử dụng mạng xã hội để làm quen với đàn ông Việt Nam. Sau đó, cậu bé phải dụ dỗ họ đầu tư tài chính vào các dự án ảo, hứa hẹn lợi nhuận khổng lồ. Khi nạn nhân chuyển tiền vào tài khoản chỉ định, chúng sẽ biến mất không dấu vết.

Q. từ chối tham gia vào hoạt động bất hợp pháp này và bày tỏ mong muốn được trở về Việt Nam. Tuy nhiên, những kẻ buôn người đã không đồng ý và yêu cầu gia đình cậu bé phải trả 200 triệu đồng tiền chuộc.

Trải qua những ngày tháng đau khổ và lo lắng tột cùng, gia đình Q. đã cố gắng gom góp tiền để chuộc con trai mình về. Tuy nhiên, số tiền mà họ có thể xoay sở được không đủ để đáp ứng yêu cầu của những kẻ buôn người.

Trong thời gian đó, Q. bị đánh đập, tra tấn và ép buộc gọi điện về cho gia đình để xin tiền. Những kẻ buôn người thậm chí còn chích điện vào người cậu bé để ép buộc gia đình nhanh chóng chuyển tiền.

Sau nhiều lần chuyển tiền, gia đình Q. đã trả tổng cộng 176 triệu đồng cho những kẻ buôn người. Sau đó, Q. mới được thả về Việt Nam.

Ám ảnh kinh hoàng

Một nạn nhân khác được Công an tỉnh Đồng Tháp giải cứu từ Campuchia trở về Việt Nam, là anh T.H.H., đã kể lại hành trình kinh hoàng của mình.

Ban đầu, anh H. được một người quen giới thiệu công việc tại sòng bạc ở Campuchia với mức lương 1.000 USD/tháng, công việc được mô tả “nhẹ nhàng, không yêu cầu kỹ năng hay trình độ”.

Tới khi đặt chân đến Campuchia, anh H. nhận ra mình đã rơi vào cạm bẫy. Anh bị bắt nhốt, tra tấn, buộc phải liên lạc với gia đình để nộp tiền chuộc.

“Người quản lý nói tiếng Trung Quốc. Họ bắt chúng tôi đóng giả người thành đạt hoặc phụ nữ có nhu cầu tìm người yêu, sau đó lên mạng xã hội tìm đối tượng trò chuyện, tìm cách lừa tiền nạn nhân“, anh H. kể lại.

Các đối tượng đã sử dụng nhiều chiêu trò tinh vi như yêu cầu nạn nhân làm nhiệm vụ mua hàng trên các sàn thương mại điện tử, đầu tư chứng khoán, tiền ảo. Sau khi lừa được tiền, chúng tiếp tục dụ dỗ nạn nhân sử dụng dịch vụ “lấy lại tiền” để lừa đảo lần hai.

“Chúng bắt tôi lừa đảo. Ngày nào không lừa được ai thì tôi sẽ bị chúng dùng gậy đánh vào đầu, đạp vào người, chích điện nửa giờ đồng hồ“, anh H. kể.

Không chỉ anh H., nhiều nạn nhân cũng phải chịu đựng những hình phạt tàn bạo.

Qua đó, công an khuyến cáo người dân: Cảnh giác với những lời mời gọi việc làm theo dạng “việc nhẹ, lương cao” ở nước ngoài; không tham gia cá cược trực tuyến hoặc các nền tảng tài chính không rõ nguồn gốc; không tin vào những hứa hẹn đầu tư sinh lời dễ dàng trên mạng; khi phát hiện dấu hiệu lừa đảo, người dân cần báo ngay cho cơ quan chức năng để được hỗ trợ và ngăn chặn kịp thời.

Mẹ già 70 tuổi đi vay con trai 1 triệu mua gạo, con dâu sợ bà “bù:;ng” không trả liền b:ắ;t viết giấy n:;ợ

Mẹ già 70 tuổi đi vay con trai 1 triệu mua gạo, con dâu sợ bà “bù:;ng” không trả liền b:ắ;t viết giấy n:;ợ

Trong một ngôi làng nhỏ yên bình, bà Hạnh, một người phụ nữ 70 tuổi, sống cô đơn trong căn nhà tranh cũ kỹ. Bà từng có một gia đình hạnh phúc với hai người con trai, nhưng thời gian và cuộc sống đã làm mọi thứ thay đổi. Người con cả, Nam, giờ đã lập gia đình, sống cùng vợ là Lan và hai đứa con nhỏ trong một ngôi nhà khang trang hơn ở thị trấn gần đó. Bà Hạnh, dù già yếu, vẫn cố gắng tự lo cho bản thân, nhưng sức khỏe ngày càng suy giảm, và cái đói luôn rình rập.

 

 

Nam nghe xong, thoáng chần chừ. Anh quay sang hỏi ý kiến Lan, vợ mình. Lan, một người phụ nữ thực dụng và luôn lo xa, lập tức phản đối. “1 triệu thì không lớn, nhưng biết bao giờ bà trả? Nhà mình cũng đang túng thiếu, anh đừng để bà lợi dụng mãi. Nếu cho vay, phải có giấy nợ, không thì sau này bà quên, chúng ta lại chịu thiệt,” Lan nói, giọng đầy nghi ngờ.

Dù không muốn, nhưng dưới áp lực của vợ, Nam đồng ý. Anh đến nhà mẹ, mang theo một tờ giấy và cây bút. Bà Hạnh, nhìn thấy con trai, mừng rỡ đón tiếp, nhưng khi Nam đưa ra tờ giấy nợ và yêu cầu mẹ ký, bà sững người. “Giấy nợ? Mẹ là mẹ con, con bắt mẹ ký giấy nợ chỉ để vay 1 triệu sao?” bà hỏi, giọng nghẹn ngào. Nam cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ, chỉ lặp lại lời Lan: “Mẹ ơi, vợ con bảo phải thế, không thì sau này phiền phức.”

Nhưng câu chuyện không dừng lại ở đó. Một tháng sau, khi bà Hạnh chưa kịp trả tiền – vì lương hưu của bà chỉ đủ để mua thuốc – Lan đến nhà bà, đòi nợ. Không chỉ vậy, Lan còn mang theo mấy người hàng xóm, lớn tiếng nói rằng bà cố tình không trả, rằng bà “lợi dụng con cái”. Tiếng ồn ào thu hút sự chú ý của cả làng. Bà Hạnh, xấu hổ và đau đớn, quỳ xuống van xin: “Mẹ già rồi, mẹ chỉ cần thời gian, con ơi, đừng làm mẹ nhục nhã thế này.”

Nhưng Lan không dừng lại. Cô ta giật lấy chiếc vòng bạc duy nhất còn lại của bà Hạnh – món đồ kỷ niệm từ thời chồng bà còn sống – và tuyên bố: “Đây là lãi suất! Bà không trả nổi thì để cái này bù.” Cả làng xôn xao, không ai dám can thiệp, chỉ lặng lẽ nhìn cảnh tượng đau lòng.

Tin tức lan nhanh, và câu chuyện về bà Hạnh bị con dâu ép viết giấy nợ, bị sỉ nhục vì 1 triệu đồng, đến tai một nhà báo địa phương. Bài viết được đăng lên mạng xã hội, gây phẫn nộ lớn. Nhiều người chỉ trích Nam và Lan, gọi họ là “người vô tâm”, “không có nhân tính”. Có người còn đến nhà bà Hạnh, mang gạo và tiền để giúp đỡ. Nhưng với bà, những thứ đó không thể xoa dịu vết thương trong lòng. Bà tự nhốt mình trong nhà, không muốn gặp ai, kể cả con trai.

Nam, dưới áp lực dư luận, quay lại xin lỗi mẹ. Nhưng bà Hạnh chỉ lặng lẽ nhìn con, nước mắt chảy dài: “Con không còn là con mẹ nữa. Mẹ chỉ cần tình thương, chứ không cần tiền của con.” Nam cúi đầu, nhưng quá muộn. Lan, dù bị chỉ trích, vẫn không hối hận, còn tiếp tục biện minh rằng cô “chỉ muốn bảo vệ gia đình”.

Câu chuyện kết thúc với hình ảnh bà Hạnh ngồi một mình bên hiên nhà, nhìn xa xăm. Làng xóm thì thầm, lòng người phẫn nộ, nhưng bà, người chịu tổn thương nhất, chỉ còn lại sự cô đơn và nỗi buồn không lời. 1 triệu đồng, một tờ giấy nợ, và một gia đình tan vỡ – tất cả bắt nguồn từ lòng tham và sự vô tâm.

Mỗi tháng đưa 4 triệu tiền ăn, vợ trề môi chê ít, đi làm về nhìn bát canh lõng bõng nước, tôi ‘hất tung’ cho hả dạ

Mỗi tháng đưa 4 triệu tiền ăn, vợ trề môi chê ít, đi làm về nhìn bát canh lõng bõng nước, tôi ‘hất tung’ cho hả dạ

  

 Hôm qua tôi tᾰng ᥴa vḕ ṃuộn, nhìn ṃâm ᥴơm ᥴhỉ ᥴó vài ṃiḗng trứng rán, ьát ᥴanh thì ʟõng ьõng nước, tôi hất tung ʟên vì giận.

Tȏi ⱪhȏng hiểu ᥴhị em phụ nữ tiȇu pha thḗ nào. Chỉ thấy hình như ṃọi người nghĩ ᥴhúng tȏi ⱪiḗm tiḕn Ԁễ quá nȇn ṃới ᵭòi hỏi ᵭủ ᵭiḕu.

Sau ⱪhi sinh ᥴon, vợ tȏi ở nhà nội trợ. Cȏng việc ᥴũng ᥴhẳng ᥴó gì nặng nhọc, ᥴhỉ ᥴần ьỉm sữa ᥴho ᥴon, ᥴơm nước ᥴho ṃẹ ᥴhṑng. Ngoài ra, tȏi ⱪhȏng ьắt ᥴȏ ấy phải ᵭộng tay vào việc ⱪiḗm tiḕn.

Nhà tȏi thì ít người, ngoài gia ᵭình 3 người, ᥴhúng tȏi ᥴòn sṓng ᥴùng với ṃẹ. Nᾰm nay ṃẹ tȏi gần 70 rṑi, sức ⱪhỏe ⱪém, ᵭầu óc ʟại thiḗu ṃinh ṃẫn nȇn ⱪhȏng thể nhờ ьà trȏng ᥴháu. Tuy nhiȇn, ṃẹ tȏi vẫn ᵭi ʟại ьình thường, ᾰn ngủ ⱪhȏng phải ᥴhᾰm sóc, như thḗ ᵭã ʟà ᵭiḕu ṃay ṃắn ʟắm rṑi.

Vậy ṃà vợ tȏi tṓi ngày ᥴa ᥴẩm, ᥴhȇ ṃẹ ᥴhṑng ʟẩn thần rṑi ʟại than thȃn tiḗc phận. Có ʟần ᥴȏ ấy ᥴòn ьảo ⱪhả nᾰng ṃình ьị trầm ᥴảm vì suṓt ngày ᥴhỉ quanh quẩn trong nhà. Những ʟúc ấy, tȏi ᥴũng ᥴảm thấy ьất ʟực. Tȏi ra ngoài ⱪiḗm tiḕn, áp ʟực ᵭủ thứ, ьȃy giờ ʟại phải ở nhà ᥴhᾰm ᥴon ᥴho vợ nữa hay sao?Mỗi tháng ᵭưa 4 triệu tiḕn ᾰn, vợ trḕ ṃȏi ᥴhȇ ít, ᵭi ʟàm vḕ nhìn ьát ᥴanh ʟõng ьõng nước, tȏi 'hất tung' ᥴho hả Ԁạ - Ảnh 1Hȏm qua tȏi tᾰng ᥴa vḕ ṃuộn, nhìn ṃȃm ᥴơm ᥴhỉ ᥴó vài ṃiḗng trứng rán, ьát ᥴanh thì ʟõng ьõng nước, tȏi hất tung ʟȇn vì giận. Ảnh ṃinh họa: Internet

Bấy ʟȃu nay, tȏi vẫn ᵭưa vợ 5 triệu tiḕn ᾰn ᴜṓng sinh hoạt. Như người ta thì ʟựa ᥴơm gắp ṃắm, ᵭằng này ᥴȏ ấy ᥴhỉ ьiḗt ⱪȇu ᥴa. Hȏm vừa rṑi vḕ quȇ ʟàm giỗ ьṓ vợ, tȏi phát hiện vợ ṃình Ԁúi ᥴho ṃẹ 2 triệu tiḕn tiȇu vặt. Điḕu ᵭó ᥴhứng tỏ ᥴȏ ấy ᥴó quỹ ᵭen, tȏi giận ᥴũng ʟà ʟẽ thường.

 

 

Sau ⱪhi trở vḕ thành phṓ, tȏi tuyȇn ьṓ từ nay ᥴhỉ ᾰn tiȇu trong 3 triệu. Việc ṃua ьán thḗ nào Ԁo vợ tȏi tự ᥴȃn ᵭo ᵭong ᵭḗm, sao ᥴho phù hợp ʟà ᵭược. Thḗ nhưng ṃới ᵭược ṃột ngày, vợ tȏi ᵭã tỏ thái ᵭộ. Hȏm qua tȏi tᾰng ᥴa vḕ ṃuộn, nhìn ṃȃm ᥴơm ᥴhỉ ᥴó vài ṃiḗng trứng rán, ьát ᥴanh thì ʟõng ьõng nước, tȏi hất tung ʟȇn vì giận.

Khȏng hiểu sao ᵭã ᵭi ʟấy ᥴhṑng rṑi, vợ tȏi vẫn ᥴòn tư tưởng Ԁấm Ԁúi vḕ nhà ᵭẻ. Giờ tȏi ᥴho ngần ấy tiḕn, ᥴȏ ấy ᥴũng ngầm ᵭấu tranh. Mọi người nói xem, tȏi phải ʟàm sao ᵭể trị vợ ṃình ᵭȃy?

Hết va:y họ hàng rồi đến làng xóm, ít thì 10 nghìn nhiều thì lên tới cả chục triệu, vay được bao nhiêu bà nướng vào xớ:i b:ạc bấy nhiêu

Hết va:y họ hàng rồi đến làng xóm, ít thì 10 nghìn nhiều thì lên tới cả chục triệu, vay được bao nhiêu bà nướng vào xớ:i b:ạc bấy nhiêu

Ở một làng quê yên bình, gia đình bà Hoa vốn dĩ từng êm ấm. Bà Hoa là người phụ nữ sắc sảo, miệng lưỡi khéo léo, nhưng lại ham mê cờ bạc. Ông Tâm, chồng bà, mắc bệnh lao phổi đã nhiều năm, nằm liệt giường, sống nhờ thuốc thang. Hai cô con gái của họ, Lan và Ngọc, đều đã lớn, chăm chỉ làm lụng và tiết kiệm được một khoản tiền để mơ về tương lai thoát khỏi cái nghèo.

 

 

Bà Hoa, vì nợ nần chồng chất từ những ván bài thua trắng, bắt đầu viện cớ chồng bệnh tật để vay tiền khắp làng. Bà khóc lóc, kể lể với từng chủ nợ rằng ông Tâm sắp qua đời, rằng bà cần tiền để lo thuốc men, hứa hẹn sẽ trả khi có thể. Nhưng ai cũng biết, số tiền ấy chẳng bao giờ đến tay ông Tâm, mà đổ vào những chiếu bạc đỏ đen.

Một ngày nọ, đám chủ nợ không còn kiên nhẫn. Họ kéo đến nhà, gõ cửa rầm rầm, đòi tiền bằng được. Bà Hoa luống cuống, tiếp tục đóng vai nạn nhân, ôm lấy ông Tâm đang ho sặc sụa trên giường, kêu rằng: “Các anh chị thông cảm, chồng tôi thế này, tôi lấy đâu ra tiền mà trả!” Nhưng đám chủ nợ chẳng mảy may động lòng, họ đe dọa sẽ tịch thu mảnh đất – tài sản duy nhất của gia đình.

Lan và Ngọc, chứng kiến cảnh hỗn loạn, không thể chịu nổi. Hai chị em lặng lẽ vào góc nhà, lấy ra số tiền tiết kiệm mà họ đã dành dụm bao năm – số tiền vốn để Ngọc học đại học và Lan mở một tiệm may nhỏ. Với ánh mắt cương quyết, Lan đặt xấp tiền trước mặt đám chủ nợ: “Đây là tất cả những gì chúng tôi có. Các người lấy đi, nhưng để gia đình chúng tôi yên!”

Chủ nợ đếm tiền, thấy vừa đủ, gật đầu bỏ đi. Nhưng Lan và Ngọc không dừng lại ở đó. Hai chị em quay sang bố mẹ, giọng cứng rắn: “Mẹ đã lấy cớ bệnh của bố để đẩy gia đình vào cảnh này. Bây giờ, chúng con không muốn mất thêm nữa. Bố mẹ phải viết di chúc, giao mảnh đất cho chúng con, để trả nợ và giữ lại chút gì đó cho tương lai.”

Bà Hoa sững sờ, định phản kháng, nhưng nhìn ánh mắt kiên định của hai cô con gái, bà đành im lặng. Ông Tâm, dù yếu ớt, cũng gật đầu đồng ý, cảm thấy có lỗi vì đã không ngăn được vợ. Giấy tờ được viết, mảnh đất chính thức thuộc về Lan và Ngọc.

Tưởng chừng câu chuyện kết thúc ở đó, với hai cô gái trở thành chỗ dựa mới của gia đình. Nhưng bất ngờ xảy ra vào một buổi sáng vài tuần sau. Ông Tâm, người mà ai cũng nghĩ sắp qua đời, đột nhiên khỏe lại. Ông ngồi dậy, tự mình ra sân hít thở không khí, không còn ho sặc sụa như trước. Hóa ra, trong lúc nằm liệt giường, ông đã âm thầm dùng số tiền ít ỏi từ lòng thương của hàng xóm để mua đúng loại thuốc đặc trị, thay vì thứ thuốc rẻ tiền bà Hoa mang về. Ông giả vờ yếu đi để xem vợ và con cái sẽ làm gì.

Khi ông Tâm đứng lên, tuyên bố: “Tôi chưa chết, và mảnh đất này vẫn là của tôi cho đến khi tôi thật sự ra đi,” cả gia đình sững sờ. Bà Hoa hoảng loạn vì mất đi quyền kiểm soát, còn Lan và Ngọc bật cười, vừa mừng vừa bất ngờ trước sự “hồi sinh” của bố. Cuối cùng, họ nhận ra rằng, có lẽ gia đình này vẫn còn cơ hội làm lại từ đầu – nhưng lần này, không ai dám để bà Hoa động vào tiền bạc nữa.

Bao năm chịu cảnh chồng bạo hành mà không dám ly hôn

15 năm chịu cảnh chồng bạo hành mà không dám ly hôn

 

Cạnh nhà tôi có chị hàng xóm chuyển tới gần một năm, lúc mới về tôi thấy vợ chồng chị sống hạnh phúc và vui vẻ, thỉnh thoảng anh chồng còn phụ việc nhà.

Sinh nhật chị, tôi thấy anh chồng đi mua lẵng hoa to đùng với bánh kem rồi chạy qua từng nhà mời mọi người tới ăn sinh nhật vợ. Ai cũng bảo chị sướng, có ông chồng tâm lý ghê. Mấy tháng qua do dịch Covid kéo dài cộng với việc phong tỏa nên em gái ruột và cháu chị không về quê được, ở lại đó để tránh dịch, mâu thuẫn bắt đầu xảy ra.

Khoảng 2h sáng, tôi đang ngủ thì nghe tiếng chửi nhau với tiếng bát đĩa rơi, chạy ra thấy gia đình chị đang đánh nhau. Anh chồng tát vào mặt chị liên tục, đấm vào ngực chị; ba đứa con chỉ biết đứng ở cửa nhìn ra khóc. Lúc đó hàng xóm khu nhà tôi chưa ai dậy, tôi hoảng quá kêu em gái và cháu chị đó lôi ông chồng ra; ông quay lại đánh tiếp em gái và cháu. Sau một lúc hàng xóm cũng chạy tới kéo ông chồng ra, chị hàng xóm chạy qua nhà tôi. Ông chạy theo tới cửa tiếp tục chửi bới và dắt xe máy ra đốt nhưng được mấy người ngăn lại. Chị ngồi ở nhà tôi, mặt mày bầm tím và bắt đầu kể.

Vợ chồng chị lấy nhau hơn 15 năm, chị chịu đựng cảnh đòn roi và chửi bới liên tục, bị đánh cho thừa sống thiếu chết nhưng hôm sau phải vui vẻ bình thường, xem như không có chuyện gì, nếu giận hoặc chồng hỏi cái gì không nói thì lại bị đánh tiếp. Thậm chí lúc ốm đau, mệt mỏi, chồng đòi hỏi mà chị không đáp ứng cũng bị đánh, bị hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần. Tiền chồng chị làm mỗi tháng 30 triệu đồng mà chỉ đưa cho vợ dăm ba triệu đồng để đi chợ. Không đủ chi tiêu, chị hỏi thêm là bị chửi: “Mày chỉ biết ăn tiêu hoang phí thôi, tháng đưa cho bằng đó mà không đủ, hay mày mang đi cho ai”; nói tới đó cổ họng chị nghẹn lại.

Tôi nói chị chịu đựng suốt mười mấy năm như vậy giờ phải vùng lên, mình càng hiền họ càng lấn tới; chị cứ làm căng lên, viết giấy ly hôn rồi bắt chồng ký. Chị bảo làm thế sợ con không có cha, với lại mình chị không nuôi nổi ba con. Tôi nói với chị nếu ly hôn thì chồng phải nuôi con hoặc phụ cấp cho các con, chị sống mười mấy năm như vậy có thấy vui vẻ không, chưa kể các con còn bị ảnh hưởng tâm lý. Chị chỉ gạt nước mắt và bảo không thể bỏ được.

Hơn 3h sáng, mọi người khuyên nhủ, chồng chị không còn chửi bới nữa, chị đứng dậy đi về. Sáng hôm qua chị chạy qua vay tiền tôi, bảo chồng đưa tiền mua đồ ăn cho con anh ta không chịu, bảo tiền để lo việc lớn. Chị chạy đi mua quả mướp với mấy con cá khô về nấu cho mấy đứa ăn tạm, bé út mới có ba tuổi. Tôi nghe mà xót xa. Nhiều lúc tôi nghĩ tại sao phụ nữ phải hy sinh và sống với một người đàn ông tệ bạc như vậy suốt mười mấy năm mà không dám buông bỏ?

Hai người không đội mũ bảo hiểm chạy mô tô giống kiểu CSGT gây xôn xao

Clip hai người không đội mũ bảo hiểm chạy mô tô giống kiểu CSGT gây xôn xao

Đoạn clip 2 người không đội mũ bảo hiểm, đi xe giống mô tô CSGT, sau đó dừng xe mở cốp lấy ra thùng bia và đá đang gây xôn xao mạng xã hội.

Tối qua, mạng xã hội lan truyền đoạn clip 2 người đàn ông cởi trần, đi xe giống mô tô của CSGT nhưng không đội mũ bảo hiểm. Khi vào sân nhà, 2 người này xuống xe, mở cốp 2 bên lấy ra thùng bia và nước đá.

Hình ảnh từ clip cho thấy xe mô tô màu trắng vẫn còn dán chữ Police, chữ CSGT màu xanh được lột ra nhưng còn lem nhem. Xe không có gương chiếu hậu, đèn ưu tiên.

Đoạn clip nhanh chóng được chia sẻ trên các trang, nhóm mạng xã hội. Ở phần bình luận, nhiều người cho rằng, hai thanh niên trong clip nên chuẩn bị tiền nộp phạt vì chạy xe không đội mũ bảo hiểm.

Clip hai người không đội mũ bảo hiểm đi xe giống mô tô CSGT gây xôn xao - Ảnh 1.

Hình ảnh 2 thanh niên đi xe giống mô tô CSGT không đội mũ bảo hiểm gây xôn xao mạng xã hội

ẢNH CHỤP MÀN HÌNH

Một số người khác đặt câu hỏi: “Chiếc xe này ở đâu ra?”, “Lên phường nộp phạt viết tường trình gì chưa?”, “Rồi có bị đóng phạt chưa?”…

Bên cạnh đó, có tài khoản nhận định rằng, đây là xe thanh lý của cơ quan chức năng, đèn ưu tiên, còi hụ đã được tháo ra hết.

Một nguồn tin của Thanh Niên xác nhận, chiếc xe trong ảnh là Honda CB 250, được đặt làm riêng từ Nhật Bản chuyển về để CSGT thực hiện nhiệm vụ từ khoảng năm 2003.

Đến nay, một số đội CSGT vẫn sử dụng xe này để tuần tra, kiểm soát. Tuy nhiên, một số xe bị xuống cấp, không thể sửa chữa phục vụ công tác, đội CSGT sẽ chuyển về hậu cần để làm thủ tục thanh lý.

“Chiếc xe trong clip có thể là xe thanh lý vì đã tháo đèn ưu tiên, còi hụ, xe cũng không gắn gương chiếu hậu”, một cán bộ CSGT nhận định.

Hai người trong clip có vi phạm?

Luật sư (LS) Lê Trung Phát, Giám đốc Hãng luật Lê Trung Phát, Đoàn LS TP.HCM cho hay, trong clip, chiếc xe đã được gỡ một số chữ dán trên thân xe, xóa dòng chữ trên cờ hiệu nằm trên vè bánh xe trước. Từ đây, đủ cơ sở để khẳng định, chiếc xe này không còn là tài sản của nhà nước được giao cho lực lượng CSGT ở một địa phương nào đó.

Clip hai người không đội mũ bảo hiểm đi xe giống mô tô CSGT gây xôn xao - Ảnh 2.

Theo LS, người điều khiển xe trong clip trước hết vi phạm lỗi không đội mũ bảo hiểm, điều khiển xe không có gương chiếu hậu

ẢNH CHỤP MÀN HÌNH

Thế nhưng, theo clip, bước đầu xác định rõ, người điều khiển xe này, đã lái xe từ đường trước nhà vô đến nhà, tức người lái xe đã tham gia giao thông theo quy định của luật Trật tự, an toàn giao thông đường bộ năm 2024. Vì đường phía trước nhà, có thể thuộc hệ thống đường thôn (theo điểm đ) hoặc đường xã (theo điểm d) khoản 1 điều 8 của luật Đường bộ năm 2024.

Theo quy định tại khoản 2 điều 33 Luật trật tự, an toàn giao thông đường bộ quy định “người lái xe, người được chở trên xe mô tô hai bánh, xe mô tô ba bánh, xe gắn máy phải đội mũ bảo hiểm theo đúng quy chuẩn kỹ thuật…”.

Như vậy bước đầu đã xác định, 2 người trên xe mô tô không đội nón bảo hiểm theo quy định. Hành vi này, sẽ bị xử phạt vi phạm hành chính với số tiền từ 400 – 600 ngàn đồng. Đây cũng là mức phạt với hành vi điều khiển xe không gắn gương chiếu hậu.

LS Lê Trung Phát đề xuất, cơ quan chức năng cần sớm vào cuộc, mời người điều khiển xe mô tô này lên để làm việc, xem người này có giấy phép lái xe theo đúng loại xe đã lái hay không, xe có giấy chứng nhận đăng ký xe hay không.

“Từ đó, cơ quan chức năng sẽ xác định được người điều khiển xe này có thể bị tiếp tục xử phạt vi phạm hành chính đối vì không có giấy phép lái xe, không có đăng ký xe… hay không”, LS Phát nêu quan điểm.

Rùng mình tài xế vừa chở khách vừa 2 tay cầm 2 điện thoại

Trong lúc điều khiển xe khách 16 chỗ, hai tay nam tài xế cầm 2 điện thoại để gọi điện và nhắn tin. Hành vi này khiến hành khách trên xe hốt hoảng.

XEM CLIP:

Chiều 22/3, trên mạng xã hội xuất hiện đoạn clip dài khoảng 42 giây ghi lại cảnh tài xế xe khách 16 chỗ không chú ý quan sát khi lái xe. Trong lúc điều khiển xe, tay phải của tài xế cầm điện thoại đưa lên tai nghe, tay trái lướt điện thoại khác.

Theo tìm hiểu, sự việc xảy ra vào khoảng 11h20 cùng ngày trên quốc lộ 7, đoạn qua tỉnh Nghệ An. Tài xế (chưa rõ danh tính) điều khiển xe 16 chỗ chở khách từ huyện Diễn Châu đi huyện Con Cuông.

z6432606229621 37757aa103aa7bd3ab2bd4fd2806252e 91906.jpg
Hai tay tài xế cầm 2 điện thoại khi đang điều khiển xe khách. Ảnh: Cắt từ clip

Sự việc được hành khách quay lại và đăng tải lên mạng xã hội. Theo hành khách, khi thấy tài xế dùng điện thoại, hành khách đã nhắc nhở nhưng tài xế vẫn phớt lờ.

Cộng đồng mạng đã bày tỏ bức xúc về hành vi nguy hiểm của tài xế khi chở khách lưu thông trên đường.

Hiện tại, Phòng CSGT – Công an tỉnh Nghệ An đang tập trung xác minh, làm rõ sự việc.

Căn phòng mát xa nóng nhất lúc này…

video ở cuối

Bỏ tiền đi mát xa thư giãn nhưng lại bất ngờ đối mặt với những rủi ro nguy hiểm và bài học từ người trong cuộc

Không chỉ dừng lại ở sở thích thời trang mua sắm, từ lâu chị em đã quan tâm rất lớn đến chăm sóc sắc đẹp, các dịch vụ thư giãn cơ thể để cải thiện sức khoẻ, rạng rỡ từ bên trong và nâng cấp thần thái bên ngoài. Chẳng hạn như gội đầu dưỡng sinh, massage cổ vai gáy, chườm đá nóng, massage chân, tẩy tế bào chế cơ thể… Nhu cầu phổ biến thì ắt cơ sở cung cấp các dịch vụ chăm sóc sức khoẻ, thư giãn cũng đầy rẫy mọc lên. Khoan bàn về chất lượng, giấy phép… dịch vụ tưởng chừng chỉ toàn điểm lợi này lại đi kèm một số rủi ro mà gần đây, thông qua mạng xã hội mới được “gọi tên”, phơi bày.

Rủi ro ngay ở nơi cung cấp dịch vụ thư giãn

Rất nhiều chị em đồng ý bỏ khoản tiền không nhỏ để có thể yên tâm thả lỏng tận hưởng 30, 60 phút nghỉ ngơi, hồi phục tinh thần, sức lực. Thế nhưng hiện tại, điều đáng lưu tâm không phải những bức xúc ở chỗ tay nghề nhân viên chưa cao, cơ sở vật chất kém mà là mối nguy về các vấn đề nhạy cảm khi chị em tưởng rằng có thể yên tâm nằm đó nhắm mắt tận hưởng.

Bỏ tiền dùng dịch vụ nhắm mắt thư giãn cũng có khi gặp hiểm hoạ, chị em đi massage nên làm gì để bảo vệ chính mình? - Ảnh 2.

Video đang được quan tâm với hơn 4 triệu lượt xem, 3 nghìn người like bài viết

Đơn cử những ngày gần đây, mạng xã hội đang vô cùng bức xúc và thúc nhau lên tiếng để tẩy chay một trường hợp tương tự. Cụ thể tài khoản bạn nữ có tên P.A đang đăng bài chia sẻ trên trang Facebook cá nhân và video trên TikTok để tố cáo về việc khi sử dụng dịch vụ massage tại một cơ sở có tiếng ở Hà Nội. Khi cơ sở này thiếu nhân viên, lễ tân có sắp xếp một nhân viên nam để làm dịch vụ cho bạn. Đổi lại sự tin tưởng từ uy tín của cơ sở này là bạn gặp phải vấn đề đụng chạm vào các vùng nhạy cảm trên cơ thể và không nhận được phương án giải quyết thích đáng.

Liên hệ với P.A – nhân vật trong câu chuyện trên cô liền chia sẻ: “Sau khi đánh động được mọi người trên mạng xã hội, mình đã nhận được liên hệ từ chủ cơ sở. Ngoài xin lỗi và chia sẻ hoàn cảnh khó khăn của bạn nam để mong được thông cảm, hầu như mình chẳng thấy có phương án quán triệt nào. Khi mình nhận được đề xuất gỡ bỏ bài đăng chia sẻ trải nghiệm không tốt ở cơ sở họ, mình có đề nghị ngược lại chủ cơ sở phải có một thông báo chính thức trên các phương tiện truyền thông của họ để xin lỗi mình và tất cả nạn nhân, phải có bản cam kết các tiêu chí hoạt động đảm bảo an toàn cho khách hàng nhằm không có trường hợp tương tự ở những lần sau. Nhận được sự đồng ý nhưng đến giờ 3-4 ngày vẫn chưa có động tĩnh gì.”

Đến những nơi cung cấp dịch vụ massage, chăm sóc/làm đẹp cơ thể, sự tin tưởng vẫn luôn là yếu tố thoả thuận ngầm giữa khách hàng nữ và cơ sở. Thế nhưng qua trường hợp này có thể thấy, đôi khi sự tin tưởng này trở thành chủ quan, và trước mắt không ai có thể bảo vệ mình ngoài mình, những bù đắp, hình thức xử lý thì mông lung, không thoả đáng.

xem video

Lúc xuống tóc, anh Báu xin nhà sư làm điều cuối cùng này, nghe xong ai cũng xúc động

Lúc xuống tóc, anh Báu xin nhà sư làm điều cuối cùng này, nghe xong ai cũng xúc động

SƯ MINH TUỆ – NHỮNG ĐIỀU TỐT TỚI, CON CŨNG BÌNH THƯỜNG. NHỮNG ĐIỀU KHÔNG TỐT TỚI, CON CŨNG VẪN BÌNH THƯỜNG!
Phỏng vấn này được youtuber Nhân Gà Vlogs thực hiện tại quốc lộ 1A, thuộc địa phận của tỉnh Ninh Thuận.
Bạn giới thiệu về sư Minh Tuệ như sau: đây là một vị sư tu không chùa, tu khổ hạnh. Y mặc thì nhặt vải ở nghĩa địa, tự tay chắp vá, may thành y, khoác lên người. Trên đường bộ hành, thầy có thể ngủ ở bất kỳ đâu. Cúng dường, thầy chỉ lấy đủ ăn, không lấy thừa, và chỉ dùng một bữa trong một ngày thôi. Nhìn vẻ bề ngoài của thầy, đôi khi người ta không biết đó là một vị sư. Thầy từng kể, có người nói thầy giống cái bang, và có không ít lần, thầy bị hành hung. Lần trước, khi Nhân gặp thầy, thấy cằm thầy bị sưng lên, là do bị người ta đấm.
Bạn đi ngang qua đây và tình cờ gặp được sư Minh Tuệ. Bạn hy vọng được sư chấp thuận cho cuộc trò chuyện đột ngột này.
******
1.
Hỏi: Dạ, Mô Phật, con chào thầy. Con cúng dường thầy chai nước. À, cái này để con bỏ rác cho ạ. Thầy dừng chân cho con vài phút được không thầy. Cũng vài tháng rồi, thầy trò mình mới gặp lại. Thầy đang đi về hướng nào? Mấy tháng nay, thầy đã đi được tỉnh nào rồi ạ?
Đáp: Con đang đi về Nha Trang. Dạ, con đi Phan Rang theo đường Bình Phước, Đắc Lắc. Con đi Phan Rang theo đường quốc lộ 20, lên đèo Bảo Lộc rồi xuống đèo Sông Pha, và con đi về đây. Ban đầu, con dự định về Nha Trang. Sau đó, con gặp mấy vị đại đức, họ muốn đi cùng con đến Phan Rang gieo duyên. Từ Phan Rang, con lại gặp một vị đại sư mời đi đường Đắc Lắc. Đường chỉ khoảng một trăm cây số, mà cuối cùng con đi thành bảy trăm cây cho mấy tháng. Từ quốc lộ 26, con đi Đắc Nông, rồi đi sang Bình Phước, một vòng như thế, hết sáu, bảy trăm cây. Rất xa. Đi hai tháng mới tới.
******
2.
Hỏi: Mấy tháng rồi, thầy có gặp rắc rối gì trong việc bộ hành không ạ?
Đáp: Dạ có chớ. Những rắc rối, chửi mắng, hù dọa thì nhiều lắm nhưng con không muốn nói cụ thể. Bây giờ con nói gì, lỡ lên youtube, ví dụ như chuyện con bị đánh, có chuyện gì, lại tội cho người đã hành hung con. Con đi trên đường, gặp rất nhiều người, họ hỏi con, người đánh con là ai, để họ cho một trận. Con nói, thôi. Những rắc rối ấy, chính là nhân quả, chướng ngại của mình. Cho dù có rắc rối cỡ nào đi chăng nữa, con cũng không buồn khổ, con cũng vẫn vui. Bộ hành là để cố gắng tập luyện, rèn luyện nhẫn nhục. Đâu vì một chút chửi mắng hay đánh đập mà bỏ cuộc tu tập đạo pháp của mình.
******
2.
Hỏi: Vậy là mới đây, thầy lại bị người ta dọa?
Đáp: Dạ, xã hội mà, lúc nào cũng có người thế này và thế kia. Nhưng đó không phải là việc quan trọng. Cốt lõi là việc rèn luyện ý chí. Bất kỳ chỗ nào cũng có người tốt và người xấu cả, và những người mình gặp đều là nhân quả của mình. Hiểu như vậy sẽ không cảm thấy buồn khổ.
******
3.
Hỏi: Nghĩa là, nếu người ta đánh mình, là mình đang trả nghiệp, phải không ạ?
Đáp: Mình cũng không thể chắc chắn, đó là nghiệp của mình từ đời trước. Có thể, đời trước mình không hề đắc tội với họ. Có thể, đây là nghiệp mà họ mới tạo ra. Cũng có thể, đó là duyên, đến thử thách phát nguyện tu học của mình xem có vượt qua được không. Mình cần hiểu như vậy để giữ được bình thản, tự an ủi mình, không lo buồn, không lo lắng, chuyên tâm khắc phục khó khăn. Mình chỉ trả nghiệp được khi mình không tham, không sân hận, không si mê nữa. Nghiệp thiện tăng thì nghiệp ác giảm. Ở đời, không có gì dễ dàng, đường đi, thường chông gai, đá sỏi, không phải lúc nào cũng bằng phẳng.
******
4.
Hỏi: Thầy có từng kể, y thầy khoác là vải nhặt từ nghĩa địa. Và khi bộ hành, liên tục vài trăm cây số trong nhiều tháng như vậy, thầy cần phải sử dụng bao nhiêu y ạ?
Đáp: Dạ, chỉ ba y thôi. Và, không phải chỉ vải nhặt ở nghĩa địa đâu, nó có thể được nhặt cả từ trên đường đi, đống rác, hoặc ở những nơi thanh lý đồ cũ cuối năm, vứt bỏ, mình đều có thể sử dụng được mà không bị mắc tội. Ba y này, luôn trên người con nhiều tháng qua, dù mưa ướt, dù bụi đường, dù hôi hám. Y thứ nhứt là y hạ, tức y quần. Y thứ hai là y con đang quấn quanh người. Y thứ ba là y xếp, đặt trên vai trái con đây. Ba y một bát là hạnh của con. Nghe, thì khó nhưng con vẫn tập được. Tam y nhất bát là sở nguyện, là phát nguyện của con.
******
5.
Hỏi: Sau một thời gian thầy đi theo hạnh tam y nhất bát, thầy có cảm nhận gì về lối tu khổ hạnh này ạ?
Đáp: Tam y nhất bát, phù hợp, thuận tiện cho lộ trình tu bộ hành của con. Y đơn giản như thế này, con mới tự may được. Con vừa bộ hành, con vừa nhặt, để thay kịp thời những chỗ bị mục rách. Nhưng con cũng chỉ nhặt từng miếng, màu sắc phù hợp, và khi cần, con mới nhặt. Con không dự trữ gì, kể cả những mảnh vải. Con cảm thấy vui khi tu tập theo hạnh này. Vui khi thấy mình có thể kham nhẫn, chịu đựng, vượt qua được sự khổ sở khi nhiều ngày không được tắm. Đây cũng là lối tu truyền thống của các vị Phật và các vị A La Hán khi cầu giải thoát. Con là đời sau, nên con muốn làm theo lời Phật dạy.
******
6.
Hỏi: Nãy, con cúng dường thầy chai nước. Và con thấy trên tay thầy có chai này, nên con xin. Trong chai, còn một chút nước màu vàng. Đó là gì ạ?
Đúng: Dạ… , đó là… , nước tiểu của con. Khi con tới chỗ ngồi nghỉ, con không dám tiểu lung tung. Con tiểu vào chai. Đến chỗ phù hợp, con bỏ phần nước tiểu đi, và bỏ chai vào thùng rác. Con cầm cái chai nãy giờ, là vì, con chưa tìm ra thùng rác.
******
7.
Hỏi: Thầy có thể chia sẻ với con cùng các quý Phật tử đang theo dõi trên kênh youtube này, khi về tới Nha Trang, thầy sẽ ở lại đó bao lâu không ạ?
Đáp: Dạ, cũng khó nói trước được ạ. Như ban đầu, con tính từ Nha Trang, con sẽ đi Tây Nguyên, Lâm Đồng. Nhưng rồi, có sư rủ con về Phan Rang, rồi về Bình Phước, thành thử, bây giờ con lại mới đang ở đây. Thôi, giờ con sẽ không nói gì về hành trình của con nữa. Con lỡ buột miệng nói rồi, là con buộc phải đi, chớ không tâm của con sẽ bị dằn vặt, khó chịu lắm. Nên để tùy duyên đi ạ.
******
8.
Hỏi: Những tháng vừa qua, thầy đã ngủ ở những đâu ạ?
Đáp: Dạ, đa số là con ngủ tại các nghĩa địa không làm cổng, và các nền nhà hoang, người ta đã phá dỡ, không có cửa nẻo. Nhưng đó là lúc trời mưa thôi. Trời nắng, con cũng có thể ngồi ngủ ở những gốc cây, nơi những con đường vắng.
******
9.
Hỏi: Chọn ngủ ở những nơi hoang vắng như vậy, thì có dụng ý gì về mặt tâm linh không ạ?
Đáp: Dạ, không có vấn đề gì về tâm linh đâu ạ. Con tìm đến những nơi vắng vẻ, yên tĩnh như vậy cho thuận tiện với việc tư duy, ôn kinh, ngồi thiền, và nghỉ ngơi của con. Chỗ đông người qua lại, chuyện trò sôi động, không phù hợp, không thoải mái với con. Thêm vào đó, con cũng muốn tập tâm không sợ hãi với những nơi hoang vắng, không bóng người qua lại.
******
10.
Hỏi: Con chúc thầy nhiều sức khỏe và thuận buồm xuôi gió. Mọi người theo dõi kênh con quý thầy lắm. Họ cứ mong được biết thầy ở đâu để họ tìm tới xin đảnh lễ. Con cũng nói với họ, thầy tuyệt đối không nhận gì hết. Có duyên thì gặp, còn không thì thôi ạ.
Đáp: Con cũng xin chúc cho mọi người được hạnh phúc. Con cũng sẽ cố gắng tập học. Mọi vận hành, tùy thuộc vào duyên. Qua kênh youtube của anh, con cũng được nhiều người biết tới. Nhưng mọi sự việc, đều có tính hai mặt. Việc được nhiều người biết tới, lợi cũng có mà hại cũng có. Lợi ở chỗ, giờ đây, nhiều người biết con đang tập học, tu hành chơn chánh, họ không nghi ngờ, không nói lời ác với con, không mắng con là tu giả, không gọi con, thằng điên kia, ai cho mày giả mạo. Lợi còn ở chỗ, khi con được nhiều người biết tới, chính là khi, cũng sẽ có rất nhiều người đang quan sát con, theo dõi nghiêm ngặt bước đường tu tập của con. Có sự phòng hộ và giữ gìn này, con lại càng cần phải cố gắng nhiều hơn. Ngược lại, hại ở chỗ, mọi giờ giấc nghỉ ngơi, tu tập, thọ thực của mình đều bị ồn ào phá vỡ. Việc tham nổi tiếng, phóng dật ấy khiến mình không còn giữ được sự thanh tịnh mà tu hành được nữa. Con tự biết như vậy nhưng đó là duyên nghiệp, con không tránh được. Miễn sao, những điều tốt tới, con cũng bình thường, những điều không tốt tới, con cũng vẫn bình thường. Giờ con xin chào. Mọi người lo công việc của mình và gắng làm điều thiện ạ.
******
Đây là video ngắn nhất, chỉ chưa đầy hai mươi chín phút, về sư Minh Tuệ của youtuber Nhân Gà Vlogs, đã được phát hành cách đây mười tháng trước. Lâu nay, tôi chọn video của bạn này xem, là vì, trước hết, bạn nói năng chừng mực, phải phép, lễ độ, tôn trọng người được phỏng vấn là sư Minh Tuệ; sau nữa, không gian phỏng vấn của bạn ấy yên tĩnh, thanh tịnh, hỏi và đáp nghe được rõ ràng, không có tạp âm cũng như không có đám đông ồn ào, náo nhiệt.
Dù đã nói rất nhiều lần, nhưng nhắc lại, chắc cũng không thừa, tôi không là Phật tử, cũng chưa từng quy y, nhưng tôi lại vô cùng ngưỡng mộ và kính trọng sư Minh Tuệ.
Tôi kính trọng ngài (ngài: từ dùng để gọi với ý tôn kính, xem trọng) là vì, giữa một xã hội kim tiền như hiện nay, giữa một xã hội mà đồng tiền đứng trước cả sinh mệnh, danh dự và luật pháp, vậy mà, lại có một người chọn lối sống không cần tiền, hay nói cho chính xác hơn, lại có một người chọn cho mình, một phương pháp tu hành, không cần đến tiền.
Đây là một lựa chọn đã khiến tôi xúc động, dẫn đến lòng cảm phục sư Minh Tuệ. Trong khi mọi người đang cố gắng hết sức, bằng mọi giá, tìm cho mình một cuộc sống sung túc nhứt, tiện nghi nhứt, thì ngài, lại lội dòng nước ngược, quay về với cuộc sống đơn giản, tối giản. Và ngài đã chứng minh được, trong sự chọn lựa đơn giản, tối giản ấy, ngài không chỉ tồn tại được, không chỉ sống được, mà ngài còn tu hành được. Và đường tu hành ấy, cũng là con đường gian nan nhứt trong Phật đạo, con đường giải thoát.
Chỉ bấy nhiêu đó thôi, ngài cũng đã quá chừng thuyết phục tôi rồi: sự dũng cảm, sự chịu đựng, sự trì chí, lòng tin tưởng, dẹp bỏ cái tôi của mình, nhận chịu mọi giám sát khi chọn pháp tu bộ hành. Lúc nào cũng lạc quan. Lúc nào cũng lễ độ, hơn cả lễ độ, đó là sự khiêm cung.
Một nhân cách sáng ngời.
Tôi cũng chỉ mới xem chừng mươi video về ngài, vừa xem, tôi vừa chuyển thoại nghe sang thoại đọc. Trong khoảng một trăm giờ ấy, tôi đã học được từ ngài rất nhiều. Tôi hiểu ra những hơn thua, những sân si, chúng vô nghĩa xiết bao. Thời gian đó, sao không sống cho thiệt vui, cho thiệt hạnh phúc. Đời người có hạn, thậm chí, vô thường, nay thấy, mai mất, danh vọng, bạc tiền, trình độ, chẳng gì cứu được.
Chỉ niềm vui, chỉ hạnh phúc tự có và mang lại cho nhau, mới là điều thực tế nhứt, trong tầm tay nhứt và, ý nghĩa nhứt.
Cảm ơn xiết bao sự có mặt của sư Minh Tuệ trong những năm đầu thế kỷ hai mươi mốt này, để tôi mới có cơ hội chứng kiến, có cơ hội nhận biết mình đang vui và hạnh phúc. Cảm ơn xiết bao, những bạn bè đã đọc cùng tôi những vấn đáp, hội thoại của sư và người phỏng vấn.
Kính chúc sư Minh Tuệ tu hành đạt đạo. Thương mến chúc các bạn của tôi hạnh phúc.
Sài Gòn 02.07.2024
phạm hiền mây