Physical Address

304 North Cardinal St.
Dorchester Center, MA 02124

Sau Nhiều Năm Ly Hôn, Tôi Tình Cờ Gặp Lại Mẹ Vợ Cũ… Và Bí Mật Bà Giấu Suốt Bao Năm Khiến Tôi Và Vợ Mới Sững Sờ

Sau Nhiều Năm Ly Hôn, Tôi Tình Cờ Gặp Lại Mẹ Vợ Cũ… Và Bí Mật Bà Giấu Suốt Bao Năm Khiến Tôi Và Vợ Mới Sững Sờ

Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày quá khứ lại quay về bằng một cách lặng lẽ và đau lòng đến thế.

Mọi chuyện bắt đầu từ một buổi chiều tưởng như bình thường…


1. Gặp lại trong một buổi chiều vô tình

Chiều cuối tuần, gió thổi nhè nhẹ qua dãy phố nhỏ. Tôi và My – vợ mới của tôi – tan làm muộn và quyết định ghé ăn ở một quán cơm bình dân gần chợ. Quán ấy không lớn, chỉ có mấy chiếc bàn gỗ đã sờn, tường loang màu mỡ gà, nhưng lúc nào cũng đông vì đồ ăn rẻ.

Chúng tôi chọn một bàn sát cửa sổ. My đang xem menu, tôi thì ngồi thư giãn, nghe tiếng chảo dầu xèo xèo từ khu bếp vọng ra. Mùi hành phi, mùi mỡ lợn quyện vào nhau tạo nên sự quen thuộc của những bữa cơm nghèo mà tôi từng gắn bó suốt quãng thời gian khó khăn nhất đời mình.

Rồi một tiếng gọi vang lên từ phía bếp:

Cô Lành ơi, rửa thêm mấy chồng chén nữa nhé!

Cái tên ấy như một nhát dao xoáy vào tim.

Tôi khựng lại. Tên ấy rất quen… Một phần ký ức còn dang dở bỗng ùa về. Tôi ngẩng lên, nhìn xuyên qua cửa bếp chật hẹp. Và tôi thấy bà.

Một người phụ nữ tóc bạc lơ thơ, dáng nhỏ, đôi vai gầy run run vì mệt. Bà đang ngồi xổm bên chậu nước rửa bát, hai tay ngâm trong nước lạnh ngắt. Ánh đèn neon hắt xuống làm nổi rõ những vết nứt nơi các đầu ngón tay.

Tôi nhìn mà tim nhói lên.

Đó là bà Lành – mẹ vợ cũ của tôi.


2. Quá khứ tưởng chôn vùi lại sống dậy

Đã năm năm kể từ ngày tôi và Lan – con gái bà – ly hôn.

Khi ấy tôi thất nghiệp, nợ nần chồng chất. Vì áp lực, tôi hay cáu gắt, làm gì cũng thấy bực bội. Lan thì làm công nhân tăng ca liên tục, gom góp từng nghìn bạc lẻ để trang trải. Hai đứa trẻ, hai cái đầu nóng, sống trong một căn phòng trọ ẩm ướt đầy bực dọc.

Chúng tôi cãi nhau vì tiền, vì bữa ăn, vì tương lai mịt mờ, thậm chí vì cả những chuyện chẳng đâu vào đâu.

Có lần tôi nói những câu mà đến giờ nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ:
Nghèo riết rồi làm con người mình nhỏ lại, anh không chịu nổi nữa.

Lan khóc, còn tôi quay lưng bỏ đi.

Chính lúc đó, bà Lành luôn đứng giữa, vừa thương con gái, vừa thương tôi. Bà hay dúi cho hai vợ chồng mấy cân gạo, con cá, bó rau. Khi tôi cáu bẳn, bà chỉ khẽ nói:

Nghèo rồi sẽ qua con ạ. Con đừng bỏ nhau. Lỗi tại cái nghèo, chứ các con thương nhau mà.

Nhưng tôi đã không nghe. Tôi ký đơn ly hôn, bỏ mặc tất cả, để lại sau lưng một cuộc đời đầy tổn thương.

Giờ nghĩ lại, cái tôi ngày đó đúng là nghèo nhất chính là nhân cách.


3. Cuộc gặp bất ngờ

Bà Lành ngẩng lên, ánh mắt bắt gặp tôi. Đôi mắt ấy thoáng giật mình, như có cơn gió thổi qua, rồi bà cúi xuống, cặm cụi rửa tiếp.

Không hiểu sao tim tôi đau đến thế.

Tôi đứng dậy, tiến về phía bà.

Mẹ… mẹ còn nhớ con không?

Bà dừng tay. Khi ngước lên, đôi mắt ấy vẫn hiền như xưa.

Ờ… Hưng đó hả con? Lâu quá rồi. Dạo này con khỏe không?

Nghe giọng bà, cổ tôi nghẹn lại. Bà vẫn vậy… vẫn gọi tôi là “con”.

Nhìn đôi tay bà tôi mới thấy: những ngón tay khô sạm, nứt nẻ, loang đầy vết xước. Bộ áo bà mặc đã sờn chỉ, ướt đẫm nước rửa bát.

Tôi hỏi:

Sao mẹ lại làm ở đây? Con tưởng mẹ ở với chị Lan?

Bà cười nhẹ, ánh mắt hơi né tránh:

Nó đi làm xa rồi. Mẹ ở trọ gần đây. Làm cho vui ấy mà… Ở nhà một mình buồn lắm.

Tôi biết bà đang nói giảm. Người già đâu ai muốn ngồi rửa bát thuê trong bếp nóng bức chỉ để “cho vui”.

Một điều gì đó trong tôi như vỡ ra.


4. Tờ tiền năm triệu và câu từ chối khiến tôi chết lặng

Tôi rút ví ra. Trong đó có tờ năm triệu tôi mang theo để tối mua quà sinh nhật cho My. Tay tôi run nhẹ. Tôi đưa về phía bà:

Mẹ cầm đi. Con biếu mẹ ít để phòng khi cần.

Bà giật mình. Nước mắt chực trào, nhưng bà nhanh chóng lau đi và… đẩy tờ tiền lại cho tôi.

Không. Con giữ mà lo cho gia đình mới. Mẹ không nhận đâu. Nhận của con, mẹ thấy xấu hổ lắm.

Nhưng mẹ…

Ngày xưa tụi con nghèo, mẹ có giúp được gì đâu. Giờ mẹ không muốn lấy của con. Mẹ còn làm được.

Giọng bà run, nhưng cứng rắn đến mức tôi không thể ép thêm.

Lúc đó My bước đến, giọng nhẹ nhàng:

Mẹ ơi, con là My. Con xin được chào mẹ. Mẹ cho con gửi chút quà được không ạ?

Bà nhìn My, ánh mắt hiền và ấm:

Cảm ơn con. Nhưng mẹ ổn mà. Hai đứa cứ sống hạnh phúc, mẹ mừng rồi.

Rồi bà lấy trong túi áo ra một tấm ảnh cũ. Mép ảnh rách, giấy vàng xỉn theo năm tháng.

Hồi con và con gái mẹ cưới nhau… chụp ở tiệm đầu ngõ. Mẹ giữ để nhớ. Tấm này… tụi con cười tươi lắm.

Tấm ảnh run nhẹ trên tay bà.

Trong ảnh, tôi – một chàng trai trẻ – đứng cạnh Lan, tay nắm tay. Bà Lành đứng phía sau, nụ cười hiền đến lạ.

Tôi bất giác thấy mắt mình cay xè.

Mẹ… con xin lỗi. Hồi đó con tệ lắm.

Bà vỗ vai tôi:

Thôi con. Người trẻ ai chẳng có lúc sai. Quan trọng là bây giờ con sống tốt. Vậy là mẹ mãn nguyện.


5. Đêm dài không ngủ

Rời khỏi quán, bóng dáng nhỏ thó của bà cứ hiện lên trong đầu tôi. Dáng bà ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, đôi tay đỏ ửng vì nước rửa bát… khiến lòng tôi day dứt mãi không thôi.

Đêm ấy, tôi nằm nhìn trần nhà, nhớ từng ký ức nhỏ bé mà ấm áp:
– Bà nhường phần thịt duy nhất cho tôi.
– Bà đội áo mưa rách mang đồ ăn ra công trường.
– Bà thức chờ chúng tôi về sau ca làm tối.

Tôi từng nghĩ mình không nợ ai, hóa ra lại nợ một người chẳng bao giờ nhắc đến chữ “ơn”.


6. Lần quay lại đầy hụt hẫng

Hai ngày sau, tôi quay lại quán. Mang theo một túi đồ: gạo, sữa, với một phong bì nhỏ.

Nhưng bà Lành… không còn ở đó nữa.

Chủ quán nói:

Bà ấy nghỉ rồi. Bảo là về quê. Nhưng có để lại cho cậu cái này.

Trong tay tôi là một túi nylon nhỏ. Bên trong là tấm ảnh cưới đã được ép lại gọn gàng, kèm theo mảnh giấy run rẩy nét chữ:

“Con đừng buồn.
Mẹ về quê trồng rau, ở với người quen.
Thấy con hạnh phúc, mẹ yên tâm rồi.
Đừng tìm mẹ nữa, nhé.
— Mẹ Lành.”

Cả người tôi như chùng xuống.

Bà tránh chúng tôi. Tôi hiểu điều đó. Có lẽ bà sợ tôi áy náy, sợ tôi cố giúp… và sợ chen vào cuộc sống mới của tôi.

Một người như bà… luôn nghĩ cho người khác đến tận cùng.


7. Bí mật khiến tôi và vợ mới sững sờ

Tối đó, tôi để tấm ảnh lên bàn, thắp một ngọn nến nhỏ. My ngồi cạnh, tay đặt nhẹ lên tay tôi.

Tôi trầm giọng nói:

Em biết không… bà không rửa bát thuê chỉ vì nghèo đâu.

My nghiêng đầu:

Sao anh nói vậy?

Tôi thở dài, mắt nhìn tấm ảnh cũ:

Bà làm thế… để gửi tiền cho Lan. Hồi trước tụi anh ly hôn, Lan chuyển chỗ làm liên tục, lương thấp. Không muốn làm phiền ai… bà giấu chuyện đi làm rửa bát, làm vệ sinh, ai thuê gì làm nấy.

My sững người.

Tôi nói tiếp:

Hôm anh nhìn bàn tay bà… anh nhớ ra. Bàn tay đó trước đây đâu có nứt nẻ đến thế. Bà từng tuổi này rồi, sao có thể rửa bát thuê nhiều giờ liền nếu không vì ai đó…

My che miệng, mắt đỏ hoe.

Anh… anh chưa bao giờ biết điều đó sao?

Tôi lắc đầu:

Không ai nói. Lan giấu. Bà giấu. Nếu anh không tình cờ gặp… có lẽ anh chẳng bao giờ biết.

Một sự thật quá đỗi nhẹ nhàng… mà đau lòng.


8. Lời cảm ơn muộn màng

Gió thổi qua cửa sổ, làm ngọn nến khẽ chao. Ánh sáng soi lên gương mặt hiền hậu của bà trong tấm ảnh.

My tựa đầu vào vai tôi, giọng thì thầm:

Có những người… âm thầm thương mình suốt đời, không cần báo đáp.

Tôi mỉm cười buồn:

Ừ. Và đôi khi mình phải đi một vòng rất lớn… mới nhận ra điều ấy.

Tôi đặt tay lên tấm ảnh.

Mẹ… con biết ơn mẹ. Dù con có là gì hôm nay… một phần cũng nhờ những tháng ngày mẹ âm thầm đứng phía sau.

Ngọn nến dường như sáng hơn.


🕯 Kết

Không phải ai rời đi cũng mất.

Có những người, dẫu không còn bên cạnh, vẫn đứng ở một góc khuất của cuộc đời, lặng lẽ dõi theo ta bằng tất cả tình thương – một thứ tình thương không ồn ào, không ràng buộc, chỉ mong ta được bình yên.

Và đôi khi… chỉ một khoảnh khắc tình cờ thôi, cũng đủ để nhắc ta nhớ rằng:
trên đời này, có những ân tình không bao giờ phai.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *